Đông Phương Tước nhướng mày, tuy rằng hai chữ chị dâu này khá lạ tai, nhưng mà cảm giác nghe vào cũng không tệ lắm.
Quay lại văn phòng, Đông Phương Tước đột nhiên nhớ tới một chuyện.
“Kha Nam, đi điều tra tư liệu của một người.”
“Mời tổng giám đốc dặn dò.”
“Cậu chủ Tiêu Cẩn của tập đoàn bất động sản Tiêu thị.”
Tuy rằng Kha Nam có hơi nghi ngờ, nhưng cũng không dám hỏi gì nhiều, gật đầu rồi đi ra ngoài.
Đông Phương Tước đi đến trước cửa sổ sát đất, không khỏi nhớ tới đêm qua, sau khi mình trở lại biệt thự liền nhìn thấy cảnh Diệp Thiên Hạ vừa khóc vừa nháo.
Thật ra tửu lượng kém, rượu phẩm kém cũng không phải là vấn đề gì.
Vừa khóc vừa nháo cũng càng không phải vấn đề.
Điều quan trọng là người làm cô khóc nháo, phiền lòng lại không phải anh, mà là một người đàn ông khác, vậy thì thành vấn đề lớn rồi.
Càng nghĩ, trong lòng lại càng hụt hẫng, anh lôi điện thoại trong túi ra gọi một cuộc.
Tính cách người phụ nữ kia cũng rất trầm, anh đã nhắc chị Lưu như vậy mà cô không hề gọi cho anh một cuộc nào.
Diệp Thiên Hạ vất vả lắm mới lái được xe về nhà họ Diệp, vừa mới vào cửa điện thoại liền vang lên.
Móc điện thoại ra, nhìn cái tên trên màn hình thì kinh ngạc đến trợn tròn mắt.
Đông Phương Tước, lúc này gọi điện thoại tới làm cái gì?
“Alo.”
“Hôm nay thu dọn hành lý đi, đến ở cùng tôi.” Giọng nói đầy từ tính cùng hơi thở lạnh lẽo độc thuộc về người đàn ông truyền đến từ bên kia điện thoại tới.
Diệp Thiên Hạ có hơi ngây ra.
“Vì sao phải ở cùng anh…” Bọn họ là vợ chồng giả, không cần phải làm thật như vậy chứ?
“Em nói xem? Thiên Thiên.”
Diệp Thiên Hạ giật giật khóe miệng, cô thật sự rất khó tưởng tượng được cái xưng hô "Thiên Thiên" thân mật như vậy có thể thoát ra từ miệng của khối băng ngàn năm Đông Phương Tước kia.
“Cái đó, anh Đông Phương, tôi cảm thấy chúng ta không cần phải làm thật như vậy.”
“Tôi không thích cách xưng hô anh Đông Phương này.”
Diệp Thiên Hạ: “…”
“Năm giờ chiều tôi sẽ đến đón em.”
Tắt điện thoại, Diệp Thiên Hạ cực kỳ bất đắc dĩ.
Cô thà rằng ngây ngốc ở trong nhà đối mặt với mẹ con Dương Mạn Cầm, cũng không muốn dọn tới ở chung một chỗ với anh có được không!
Ở bên cạnh anh, cô cảm thấy áp lực rất lớn.
Hơn nữa, anh sẽ không để cô và anh cùng sống trong căn biệt thự mà cô vừa rời đi sáng nay đấy chứ? Tiêu Cẩn cũng ở đó, cô thật sự không muốn thường xuyên gặp được anh ta đâu, như vậy cô sẽ rất bực mình.
Buổi sáng vẫn là trời quang mây tạnh, buổi chiều mây đen đã giăng đầy trời.
Diệp Thiên Hạ dựa vào cửa sổ, tâm trạng cực kỳ buồn bực, cô vẫn luôn suy nghĩ xem nên ứng phó thế nào với yêu cầu bắt cô dọn khỏi nhà của Đông Phương Tước, nhưng lại không nghĩ ra được cái gì.
Dù sao hiện tại cô và anh cũng là vợ chồng hợp pháp, ở chung một chỗ là chuyện đương nhiên.
“Hạ Hạ! Hạ Hạ!”
Đột nhiên, tiếng gọi ầm ĩ quen thuộc làm gián đoạn suy nghĩ của cô.
Diệp Thiên Hạ cúi đầu nhìn, liền thấy Tiêu Cẩn tay cầm hoa hồng đang đứng trước cửa biệt thự nhìn về phía cô.
Diệp Thiên Hạ không khỏi nhíu mày.
“Hạ Ha! Anh là thật sự yêu em, chúng ta đừng nhắc đến những chuyện kia nữa, bắt đầu lại một lần nữa được không!”
Tra nam xin quay lại
Nhìn Tiêu Cẩn si tình như thế, khóe môi Diệp Thiên Hạ không khỏi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
“Hạ Hạ! Em phải tin tưởng anh, anh là thật lòng yêu em! Trở lại bên cạnh anh được không!” Tiêu Cẩn tiếp tục biểu hiện chân tình của mình với Diệp Thiên Hạ đang ở bên cửa sổ của tầng hai.
Diệp Thiên Hạ lười để ý tới anh ta, xoạt một tiếng kéo rèm lên, nhắm mắt làm ngơ.
Tiêu Cẩn vẫn không từ bỏ ý định, tiếp tục đứng ở dưới tầng không ngừng rót mật, còn dám nhắc tới khoảng thời gian hai người ở chung khi còn nhỏ.
Đời trước Diệp Thiên Hạ bị Tiêu Cẩn dỗ như vậy nên mới trở về bên cạnh anh ta, nhưng đời này của cô sao có thể dẫm vào vết xe đổ chứ?
Còn nữa, cô cũng coi như là phụ nữ có chồng rồi.
Tuy rằng cô và Đông Phương Tước kết hôn theo thỏa thuận, nhưng người như Đông Phương Tước, tuyệt đối sẽ không cho phép người vợ hợp pháp của mình có liên quan đến một người đàn ông khác, điều thứ nhất của hợp đồng hình như chính là như vậy.
Cô thuận tay cầm tạp chí trang sức lên, đi đến sô pha bên cạnh lẳng lặng lật xem.
“Hạ Hạ, anh biết em đang nghe, nếu em không chịu, anh sẽ ở chỗ này mãi, chờ đến khi em đồng ý mới thôi!”
Diệp Thiên Hạ tiếp tục thờ ơ xem tạp chí, cứ như người đang hét lớn ở bên ngoài kia không có tí quan hệ gì với mình vậy.
Cô không vội nhưng có người lại nóng nảy.
“Diệp Thiên Hạ có cái gì tốt chứ! Lả lơi ong bướm! Vậy mà Tiêu Cẩn còn tìm tới cửa xin hòa hợp lại với cô ta!” Dương Mạn Cầm trừng mắt hừ lạnh.
Diệp Vân Lộ cụp mắt, trong lòng như sông cuộn biển gầm.
Từ nhỏ cô ta đã yêu thầm người đàn ông đang đứng trước cửa nhà cô ta thổ lộ xin hòa hợp với người phụ nữ mà cô ta hận nhất, loại cảm giác này, thật sự còn khó chịu hơn nhiều so với bị kim đâm.
“Lộ Lộ, con không thể cứ đợi như vậy được.” Dương Mạn Cầm khẩn trương nhìn chằm chằm Diệp Vân Lộ.
“Chỉ là Tiêu Cẩn anh ấy…”