Mộ Dạ Bạch nhớ lại những lời nói trong lúc say rượu đêm qua của cô ta. Cô ta tưởng mình là Cảnh Nam Kiêu? Đôi mắt anh ta bỗng nhiên sẫm lại, trở nên lạnh lùng hơn.
“Mộ tổng?” thấy anh ta không nói thêm gì, chỉ nhìn hồi lâu về phía cô gái đó, Cận Vân khẽ gọi một tiếng.
“Đi thôi.” Mộ Dạ Bạch định thần lại, thu lại ánh nhìn của mình, đi vào thang máy không ngoái đầu lại.
……….
Kết quả của việc hai cô gái đánh nhau không màng đến hình tượng,… thật không còn lời nào để nói.
Bà mẹ chồng Trần Di nghe tin vội chạy đến, nhìn thấy con gái mình trong bộ dạng thê thảm, mặt sưng đỏ một bên, hận một nỗi không thể đánh trả cô ta được. Đám phóng viên còn đấy, chỉ đành thu dọn tàn cuộc thôi. Bà ta phát phong bì cho đám phóng viên, xin xỏ đừng đưa sự việc vừa xảy ra lên báo, sau đó dắt con gái đi khỏi khách sạn.
Lúc sắp bước vào thang máy, quay đầu nhìn thấy Cố Thiên Tầm mặt trắng bệch, vẫn đứng đấy, liền tức giận trừng mắt nhìn cô, “Còn không đi, đứng đơ ra đấy chưa đủ xấu hổ à?”
Cố Thiên Tầm hít vào một hơi dài, không nói năng gì, bước xuống cùng hai người.
Xe nhà họ Cảnh đã đỗ trước cửa khách sạn Hoàn Vũ. Chú Phúc vội vàng bước xuống mở cửa cho họ, Trần Di vừa ngồi vào liền bắt đầu hạch sách Cố Thiên Tầm lúc bấy giờ đang ngồi ghế trước. “Cố Thiên Tầm, cô có còn coi nhà họ Cảnh chúng tôi ra gì nữa không hả? Cô biết thân phận địa vị của mình không hả? Dám đánh cả con gái tôi!”
CẦN MỘT ĐỨA CON Cảnh Dao sụt sịt, thêm mắm dặm muối, “Mẹ, mẹ nhìn xem mặt con sưng đỏ rồi, có đúng không? Có phải là rất khó coi không? Nếu không phải ở đấy có Bao nhiêu người như vậy, không biết chừng cô ta đã đánh chết con rồi!” “Nó dám! Nó mà dám, mẹ sẽ là người đầu tiên đánh chết nó! Cũng không xem lại xem bản thân mình là cái thứ gì, dám vênh váo như vậy!” Cố Thiên Tầm ngồi ở ghế đằng trước, đưa mắt nhìn đường bên ngoài, dường như không nghe thấy những lời nói chói tai sau lưng. Chú Phúc lái xe ngồi bên cạnh khẽ nhìn cô một cái đầy thương hại, nhưng không nói gì. Có vẻ cảnh tượng như vậy từ lâu đã không lạ gì rồi. Hai năm nay, Cố Thiên Tầm ở nhà họ Cảnh vẫn luôn một nín hai nhịn, tuy đôi lúc có cãi cọ với cô em chồng, nhưng từ trước đến giờ cô vẫn luôn giữ đúng tôn ti, chưa từng cãi lại mẹ chồng. ………….. Về đến nhà họ Cảnh, bố chồng cô và Cảnh Nam Kiêu đều không có nhà. Trần Di cẩn trọng chăm sóc vết thương của Cảnh Dao, vì trong xe nghe mắng mỏ cũng đã đủ rồi, nên lúc này Cố Thiên Tầm thả lỏng một chút. Cô bước vào phòng ngủ, mệt mỏi nằm vật lên giường. Chiếc chăn gấm mềm chạm vào vết thương trên mặt khiến cô đau điếng người. Cô cầm chiếc khăn bông lau bừa lên vết thương bị móng tay Cảnh Dao làm xước trên mặt. Nhìn gương mặt thảm thương của mình trong gương, khóe mắt bỗng đau xót nhòa đi. Hai năm nay, sao cô lại nỡ để bản thân mình sống trong dày vò như vậy? Hít sâu một hơi, mệt mỏi đặt chiếc khăn lên trên đài thủy tinh, nhìn chiếc váy bị Cảnh Dao xé toác một chỗ trên người mình, đột nhiên nhớ lại người đàn ông lạ mặt trong khách sạn. Cảnh tượng hôn nhau đầy nóng bỏng kích thích cứ thế hiện ra trong đầu cô, khiến cô mặt đỏ bừng, tim đập loạn, mà lại ân hận, hổ thẹn. Kỹ thuật hôn của người đàn ông đó giỏi đến mức khiến cô không thể cưỡng lại được! Thế nhưng tất cả những chuyện này lại một lần nữa nhắc nhở cho cô nhớ một sự thật khiến cô hổ thẹn hơn nữa - đó là cô đã làm chuyện đó… rồi! Cô không đủ dũng cảm để nói điều đó với Cảnh Nam Kiêu, tất cả đều không thể nói ra được. Cho dù trong cuộc hôn nhân này, Cảnh Nam Kiêu còn quá đáng hơn thế. Cô bất lực nằm trong một góc bồn tắm, dựa lưng vào thành bồn lạnh cóng, bất giác nước mắt tuôn rơi, ngăn cũng không ngăn lại nổi. Bỗng nhiên điện thoại trong phòng ngủ reo lên, cô nhấc máy nội bộ trong phòng tắm, đưa lên tai. “A lô…” “Sao thế? Nghe như hết hơi vậy?”, Đầu dây bên kia là Dương Mộc Tây. Nghe thấy giọng nói của cô, Cố Thiên Tầm như nghe thấy tiếng của người thân vậy, giọng nói bỗng chốc trở nên nghẹn ngào, “Mộc Tây, mình xong đời rồi! Làm thế nào bây giờ? Lần này mình chết chắc rồi!” Dương Mộc Tây cũng bị cô dọa cho thất kinh, cô ấy đã bao giờ khóc như thế này đâu. “Cậu đừng dọa mình! Xảy ra chuyện gì rồi? Cậu từ từ nói, mình sẽ phân tích cho cậu!” Cố Thiên Tầm kể một mạch chuyện đêm qua, Dương Mộc Tây kinh ngạc đến mức không nói được gì. “Không phải cậu muốn phân tích cho tớ à? Nói gì đi chứ!” Cố Thiên Tầm vộI vã giục cô. “Cậu cần cho tớ một chút thời gian để kịp “tiêu hóa” cái chuyện này”. Dương Mộc Tây hít sâu một hơi, rất nỗ lực để đối diện với sự thật là Cố Thiên Tầm đã… , mới nặn ra được một câu khiến người ta kinh ngạc: “Cố Thiên Tầm, cậu ly hôn đi!” Cô lặng người. “Đối phương chắc chắn là đại gia rồi, phẩy tay một cái là Chanel! Người đàn ông này cậu nhất định phải giữ chặt lấy! Ly hôn với tên khốn Cảnh Nam Kiêu đó đi cho rồi, cậu nghĩ xem, ở nhà họ Cảnh cậu đã được hưởng điều tốt lành gì chưa? Cảnh Nam Kiêu lại càng quá đáng, ở ngoài thì cờ quạt tưng bừng, về đến nhà lạnh nhạt để cậu thui thủi phòng không gối chiếc. Hừ! Hắn không phải là người! Cậu phải nhân cái cơ hội ngoại tình này, lập tức xử lý hắn đi!”
NGOẠI TÌNH? Cố Thiên Tầm cảm thấy đau đầu, “Mộc Tây, cậu đừng nói bừa nữa.” Con người chứ đâu phải cỏ rác mà nói xử lý là có thể xử lý được? Hơn nữa, cái người đàn ông đó còn là… người trong lòng cô… “Mình nói bừa gì chứ? Bây giờ cậu không nắm bắt cơ hội này, ngày sau sẽ không kịp nữa!” Dương Mộc Tây nghiêm nghị nhắc nhở cô: cuộc hôn nhân kỳ dị này của cô có thể kéo dài được bao lâu? Huống chi hiện nay cô đang ở độ tuổi đẹp nhất. Cố Thiên Tầm khó chịu, day day huyệt Thái Dương, không nói gì nữa. Dương Mộc Tây lại hỏi: “Thôi, nghiêm túc hỏi câu điều này, kỹ thuật của người đàn ông đêm qua như thế nào? Có thô bạo làm cậu đau không? Mình thấy cậu nói không ra hơi rồi?” “Đủ rồi đấy, mình sao nhớ được nhiều như thế?! ” Mặt cô đỏ bừng, nói dối, thực ra cô nhớ được nụ hôn của anh ta điên cuồng, bá đạo, dường như muốn hôn vào tận trong cơ thể cô, linh hồn của cô vậy, cảm giác giống như con người anh ta. Ôi trời, sao tự nhiên lại nghĩ đến cái này cơ chứ? Thật hết chịu nổi! “Được được được, mình không hỏi nữa. Cậu có đau lắm không? Có cần mình mang cho cậu cái gì đó bồi bổ cơ thể không?” Đau? Cô lặng người trong giây lát, nhìn xuống phần thân dưới, “Đau thì không hề đau.” “Không đau? Trời! Không phải là cái đó của anh ta bé quá, nên là… Lần trước mình nghe một chị trong trường nói lần đầu tiên của chị ấy không đau, vì cái đó của anh ta nhỏ như cái tăm vậy.” Dương Mộc Tây chớp chớp mắt, “Thôi rồi, thôi rồi, mình thấy hay là cậu chọn người khác đi, anh này không đạt chuẩn! Tiếc thế, người trông cũng được, lại giàu có, thế mà lại…” “Mình mệt rồi, không nói chuyện với cậu nữa.” Hừ, đã không an ủi mình tý nào thì thôi, lại còn chẳng nghĩ ra được cách gì giúp mình nữa, ngược lại còn xúi mình ly hôn nữa chứ, Cố Thiên Tầm cảm thấy mệt mỏi. Dương Mộc Tây chỉ nghĩ là đêm qua cô bị hành cho mệt, không muốn làm phiền cô thêm nữa, chỉ dặn dò cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Vươn tay đặt điện thoại vào chỗ cũ, đầu Cố Thiên Tầm có chút hỗn độn. Buổi sáng hôm nay quá nhiều chuyện xảy ra, khiến cô không còn nhớ đến chuyện mình không đau rồi. Hơn nữa, lần đầu tiên không phải là sẽ chảy máu hay sao? Trời! Cô đã quá bất cẩn rồi, đến việc kiểm tra xem ga giường có vết máu hay không cũng quên luôn! Lẽ nào đúng như Dương Mộc Tây nói, chỉ vì của anh ta bé quá, cho nên… mình mới không đau? Cô thật không thể tin nổi. Người đàn ông đẹp trai như vậy, thân hình đều chuẩn chỉnh, cái chỗ nào đó lại khiếm khuyết nặng nề như vậy, không có tý phong độ nào của đàn ông, thật là đáng thương quá! Anh ta lại còn dám nói mình là … người đàn ông bình thường? Cố Thiên Tầm hoàn toàn quên mất rằng tư duy của mình hiện nay đã đi xa chủ đề quá rồi. Cô cứ thế nghĩ lung tung, ngồi trong bồn tắm rồi ngủ luôn lúc nào không biết. Cô ngủ luôn ba tiếng đồng hồ. …… “Này! Cố Thiên Tầm! ” Một giọng nói quen thuộc vang xuống, chân cô có gì đó đá đá nhẹ vào. “Cố Thiên Tầm, cô còn không tỉnh dậy cho tôi!” Giọng nói trầm vang cất lên, có chút tức giận. Cô cố gắng mở mắt ra – Cảnh Nam Kiêu trước giờ vốn là người không hề kiên nhẫn, cô phải lập tức tỉnh táo lại. Thế nhưng không đợi cô mở mắt ra hoàn toàn, giây lát sau tay cô đã bị một bàn tay to lớn kéo ra như kéo bao cát. “Đi ra, đừng làm phiền tôi tắm… vết thương trên mặt cô là sao hả?”
NGƯỜI CHỒNG NHƯ VẬY Đang càu nhàu hung dữ, Cảnh Nam Kiêu đột nhiên im bặt, nhìn vào mặt cô, đôi lông mày tuấn tú cau lại. Lúc này Cố Thiên Tầm đã tỉnh hẳn. Thấy ánh mắt Cảnh Nam Kiêu đang nhìn chằm chằm vào mình, cô chỉ lẳng lặng gỡ tay anh ra, “Anh đi tắm đi, em ra ngoài trước.” Cô lách người tránh thân người cao lớn của anh, bước ra khỏi nhà tắm. Cánh tay dài chắc của anh vươn ra, kéo cô lại một cách dễ dàng. Người cô lảo đảo, không còn chút sức lực nào va phải khuôn ngực vạm vỡ rắn chắc của anh. Hai người đứng gần như vậy, cô thậm chí còn nghe được nhịp tim anh đang đập, thình thịch thình thịch, như tiếng gõ vào trái tim cô. Hơi thở của người đàn ông đêm qua hoàn toàn khác với Cảnh Nam Kiêu… Khoan đã! Sao tự nhiên lại nhớ đến hắn ta ?! “Anh bỏ em ra…” Cô đẩy anh một cái. Rõ ràng là đã kết hôn hai năm rồi, những lần gần sát nhau như vậy nhiều không đếm xuể, vậy mà,… Đối với anh ta, cô vẫn hoàn toàn không có chút sức đề kháng nào. Anh ta vẫn không nhúc nhích, chỉ đưa tay nâng cằm cô lên, động tác có phần mạnh bạo, “Tôi hỏi lại lần nữa, vết thương của cô ở đâu mà có?” “Anh không cần biết…” cô hất tay anh ra. Cảnh Nam Kiêu cười nhạt, “Cố Thiên Tầm, không phải là cô bị người ta đánh cho ngu người rồi đấy chứ? Dù sao thì cô cũng là vợ trên danh nghĩa của Cảnh Nam Kiêu này, giờ cô bị người ta đánh thì mất mặt tôi lắm cô biết không?” Cô cười trong đau khổ. Nhìn xem! Biết ngay là anh ra không bao giờ quan tâm, thương xót mình mà. Nhưng… vừa nãy, cô vẫn còn mong manh hy vọng một cách đáng thương… Cố Thiên Tầm không nhịn được muốn cười vào sự ảo tưởng được yêu của mình. Cô không nói gì nữa, chỉ muốn đi ra. Nhìn bộ dạng lạnh tanh của cô, Cảnh Nam Kiêu chỉ cảm thấy vô cùng bực bội, anh nhíu mày, không muốn thả cô ra. Hai mắt nhìn chằm chằm vào cô, ngờ vực: “Cô đã làm gì ở bên ngoài? Đêm qua còn dám không về nhà.” Cố Thiên Tầm đã vì chuyện hai mẹ con nhà họ Cảnh khiến cho tâm trạng ức chế cả buổi sáng rồi, giờ còn bị Cảnh Nam Kiêu tra hỏi, càng khó chịu mệt mỏi, “Không phải trước giờ anh đều không quan tâm đến tôi hay sao? Còn nữa, anh Cảnh, ngày thường anh cũng thường xuyên không ở nhà, tôi đã bao giờ hỏi anh chưa?” Trong cái nhà này, mỗi lần cô gặp phải chuyện ấm ức, anh ta nếu không đứng nhìn một bên thì cũng hùa vào theo họ. Vì vậy, cô đã quen với việc kìm nén mọi chuyện trong lòng, kìm nén đến mức bản thân cũng sắp ngạt thở rồi… Buông cô ra, Cảnh Nam Kiêu cười gằn, “Cô tốt nhất là đừng làm chuyện gì có lỗi với tôi! Cố Thiên Tầm, tuy là tôi không yêu cô, tương lai cũng sẽ chẳng yêu cô, nhưng dù gì thì cô cũng là người phụ nữ của Cảnh Nam Kiêu này, cô mà dám cắm sừng tôi, tôi sẽ cho cô chết theo cách rất khó coi!” Nói xong, anh ta còn cắn tai cô một cái để cảnh cáo. Cô sững người lại, rõ ràng là anh ta phả hơi thở ấm nóng vào tai cô, mà giờ phút này, cô lại cảm thấy toàn thân lạnh ngắt… ……………. Cố Thiên Tầm bị đẩy ra khỏi phòng tắm, cô đứng đờ người ra trong phòng ngủ. Trong đầu cô vẫn văng vẳng câu nói vừa rồi của anh ta. Trước đây không yêu, sau này cũng sẽ không yêu… Câu nói này cô đã phải nghe từ ngày đầu kết hôn, cho đến bây giờ là bao nhiêu lần rồi? Cô không nhớ nữa. Chỉ là trái tim tưởng là đã tê liệt từ lâu mà đến giờ này vẫn còn thấy đau. Nếu anh ta biết đêm qua mình và người đàn ông đó…. Hờ… cho dù anh ta tức giận, thì cũng chỉ là tức giận vì khiến anh ta bị mất mặt mà thôi.
NGÀY LỄ VÔ NGHĨA “Cố Thiên Tầm, bây giờ là mấy giờ rồi mà còn ở trên phòng hả? Mau xuống nấu cơm!”. Đang nghĩ lug tung thì dưới nhà vọng lên tiếng của mẹ chồng - bà Trần Di. Cố Thiên Tầm vội vàng thay bộ đồ làm bếp, đêm bộ đồ Chanel tơi tả cất đi, vừa đi xuống nhà vừa hỏi: “Hôm nay dì Trương không đến hả mẹ?” “Tôi ở đây, mợ chủ.” Dì Trương từ trông bếp thò đầu ra nói với cô. Trần Di lườm cô một cái, “Sao hả? Gả vào nhà chúng tôi liền nghĩ rằng mình thật sự là mợ chủ không cần sờ động vào việc gì à? Đến một đứa con cũng không sinh được, lấy tư cách gì mà đòi làm mợ chủ chứ?” Môi Cố Thiên Tầm trắng nhợt đi, không nói được gì. Mỗi lần nhắc đến chuyện sinh con, cô đều chỉ biết nín lặng. Vì giữ thể diện bản thân, cho dù chỉ còn lại một chút lòng tự tôn đáng thương thì cô cũng cắn chặt răng không nói ra chuyện Cảnh Nam Kiêu không hề chạm vào mình. Cô nghĩ mình mà nói ra không biết mẹ chồng và cô em chồng sẽ giễu cợt mình ra sao nữa, sợ là ngày sau đến chỗ đặt chân trong cái nhà này cũng chẳng còn. “Nói đến sinh con là câm nín rồi? Đến con gà nó còn biết đẻ trứng!” Trần Di lườm nguýt cô đầy thù ghét, “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tiểu Dao muốn ăn món cà tím kho do cô làm! Cô đi nấu cho nó xem như xin lỗi đi!” Cố Thiên Tầm hít vào một hơi sâu, nén chặt những bức xúc trong lòng xuống, không nói năng gì bước xuống nhà bếp. Vào trong bếp thấy ánh mắt thương hại của dì Trương nhìn mình, trong phút chốc cảm giác chạm vào nỗi đau sâu thẳm trong lòng mình, khiến khóe mắt cô đỏ hoen lên. Không muốn để người khác thấy mình yếu đuối như vậy, cô ngồi xuống chọn cà tím. Dì Trương nói: “Để tôi làm cho, mợ chủ đứng bên cạnh nhìn là được rồi, tôi làm quen việc.” “Không cần đâu, để tôi tự làm, tôi không muốn lát nữa lại bị bọn họ xúc xiểm. ” Nói xong cô gọt vỏ quả cà một cách thành thục, đổ nước vào đun. Mắt cô mở to nhìn nồi nước, cố ghìm lòng nuốt nước mắt vào trong. Cho dù không quay đầu lại thì cô vẫn tưởng tượng ra được ánh mắt thương hại của dì Trương ở sau lưng. Cô tự cười mỉa bản thân. Đúng vậy. Cô thực sự rất đáng thương. Đơn độc quạnh quẽ, đến người thân cận nhất là chồng mình cũng không yêu mình... Thỉnh thoảng cô cũng tự cảm thấy thương hại bản thân. Bữa cơm trưa, bố chồng cô – Cảnh Thanh Phong cũng trở về. Ngồi trước mâm cơm, ánh mắt uy nghiêm của ông hết nhìn Cố Thiên Tầm lại đến Cảnh Dao, xảy ra chuyện gì có lẽ trong lòng cũng tự biết. Ánh mắt đó khiến hai người đều lo lắng ngồi im, đến cả bà Trần Di bên cạnh cũng hồi hộp không dám nói gì, chỉ có Cảnh Nam Kiêu vẫn ung dung bình thản ăn cơm như thể không phải chuyện của mình. “Hai ngày nữa có phải là kỷ niệm hai năm ngày cưới của hai con không?” Cảnh Thanh Phong nhìn con trai xong đột nhiên hỏi, khiến mọi người đều khựng lại. Cảnh Nam Kiêu nói, “Cái ngày lễ vô nghĩa như vậy con trước giờ đều không để tâm.” Cảnh Dao cười thành tiếng, Cố Thiên Cầm nắm chặt đôi đũa trong tay. Cảnh Thanh Phong giận dữ nhìn con trai một cái rồi nhìn sang con dâu, ánh mắt dịu lại đôi chút, “Ba đặt chỗ cho hai đứa ở khách sạn Thịnh Thế rồi, đến lúc đó thư ký Hồ sẽ bảo lái xe đến đón hai đứa, đừng đến muộn đấy.” “Vâng, con cảm ơn ba.” Nhìn Cảnh Nam Kiêu cau mày một cái, Cố thiên Tầm nhẹ nhàng đáp lời, trong lòng khổ não. Cô biết bố chồng chuẩn bị việc này là vì muốn quan hệ vợ chồng cô hòa hợp,... nhưng chỉ e là lần này lại khiến ông phải thất vọng rồi.
KIỂM TRA PHỤ SẢN “Ông nói tôi mới nhớ.” Trần Di nhìn hai vợ chồng con trai một cái, “hai đứa cũng đã kết hôn được hai năm rồi, định đến khi nào thì sinh cho tôi một đứa cháu nội? Cho dù thế nào thì ngày hôm nay cũng phải cho tôi một câu trả lời thích đáng.” Cố Thiên Tầm khựng lại, nhìn Cảnh Nam Kiêu một cái. Cảnh Nam Kiêu cười nhạo, “Mẹ, mẹ chỉ muốn có đứa cháu nội thôi chứ gì? Nếu ba con đồng ý thì giờ một đứa chứ mười đứa cũng được.” Cảnh Thanh Phong tức giận đập bàn, “Mày bỏ cái trò ăn nói mất dạy đi! Loại gái mắt xanh mỏ đỏ đầu đường xó chợ đừng mơ bước chân vào cái nhà này!” “Ba, ba đừng nóng, anh con nói đâu có sai. Con thấy nếu đặt hy vọng vào chị dâu thì có mà cả đời này cũng đừng mong có cháu bế!”. Cô em chồng khích bác, muốn báo mối thù cái tát sáng nay. Trần Di nóng mặt, “Nếu không sinh được con thì ly hôn! Đừng làm phí thời gian của...” “Đây là chuyện của bọn trẻ, bà lo làm gì?” Không đợi Trần Di nói hết câu, Cảnh Thanh Phong ngắt lời. “Không cần tôi phải lo? Tôi mà không lo thì đến lúc chết cũng không có người nối dõi tông đường...” Trần Di nói đầy tủi thân, “Ông cũng không xem xem, tôi đều là nghĩ cho nhà họ Cảnh. Không có sau này tôi mặt mũi nào mà đi gặp liệt tổ liệt tông.” Cố Thiên Tầm không muốn nghe thêm nữa, nhắm mặt lại, nói: “Mẹ à, con mọi mặt đều bình thường, sức khỏe cũng rất tốt.” “Ơ, thế chẳng hóa ra chị bảo anh trai tôi không bình thường à?” Cảnh Dao xói xỉa. Trần Di nguýt cô một cái: “Tôi đã đặt lịch bác sĩ phụ sản rồi, ngày kia sẽ đi!” Bác sĩ phụ sản? Cố Thiên Tầm lặng người đi một lúc. Rõ ràng mình hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, lại phải đối diện với các dụng cụ máy móc lạnh tanh đó, sao lại vô lý như vậy chứ. Nghe Mộc Tây nói kiểm tra phụ sản rất kinh khủng. “Sao hả? Có bệnh còn không chịu đi khám à?” Thấy cô không trả lời, Trần Di vặn hỏi. Cố Thiên Tầm nhìn sang Cảnh Nam Kiêu, anh ta vẫn cái thái độ điềm nhiên như không phải chuyện của mình, để mặc mẹ chồng hành hạ mình. Anh ta trước giờ chưa từng đụng vào mình, anh ta biết rõ hơn ai hết rằng cô không có kinh nghiệm trong chuyện này. Nếu không phải chuyện xảy ra đêm qua... nhưng mà, anh ta lại không thèm đếm xỉa. Cô đánh cược, nói cứng: “Được, con đồng ý đi khám! Nhưng mà...” Cô ngẩng đầu lên, nhìn mẹ chồng và em chồng: “Nếu có kết quả khám, con hoàn toàn bình thường thì hai người phải đồng ý với con một chuyện!” Cảnh Nam Kiêu từ đầu đến giờ không có phản ứng gì, nghe đến đây không kìm được liếc cô một cái, cười nhạt không nói gì. Còn tưởng cô ta vẫn còn là con gái! Xem ra không phải rồi! “Chuyện gì?” Cảnh Dao hỏi. “Mong mọi người từ nay về sau đừng có ủ mưu tính kế để tôi và Cảnh Nam Kiêu ly hôn nữa!” Mắt nhìn thẳng vào hai người đang có tật giật mình, cô buông đũa đứng dậy: “Con đủ rồi, mọi người cứ ăn tiếp!”
XA TẬN CHÂN MÂY, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT Hai ngày sau là kỷ niệm ngày cưới. Chỉ cần nghĩ đến chuyện kiểm tra ngày mai là Cố Thiên Tầm chẳng còn tâm trí trang điểm nữa. Mộc Tây nói cô mới chỉ trải qua chuyện đó có một lần thôi, đi khám phụ sản sẽ rất khổ sở đấy. Thế nhưng chuyện đến nước này, cô đã không còn đường lùi nữa rồi. Cố Thiên Tầm khoác vai Cảnh Nam Kiêu đi vào khách sạn Thịnh Thế, hai người chẳng mấy khi có cơ hội gần nhau như thế này. Nếu không phải là do lời của ba, anh ta không thể không làm theo thì chắc rằng giờ anh ta cũng chẳng xuất hiện ở đây. Nhìn anh ta mặt mày lạnh nhạt, chỉ ngồi lặng lẽ uống nước. Thật là bi kịch.... Nhìn cảnh tượng này ai nghĩ được họ đang cùng nhau kỷ niệm ngày cưới cơ chứ? Nói là ngày giỗ có khi còn dễ tin hơn. Cô thở nhẹ ra, cố gắng lấy lại tinh thần, lật xem menu, khi cô vô tình nhìn lên liền thấy một đám ngươi đang từ xa tiến lại. Bốn người đàn ông cao to, phong độ đẹp trai, vừa bước vào đã khiến những cô gái trong nhà hàng nín lặng, nhìn không chớp mắt. Nhất là người đàn ông đi đầu tiên... Cố Thiên Tầm đờ người ra trong chốc lát, sau đó mặt trắng bệch, lập tức cầm menu lên che mặt. Tuy chỉ nhìn một cái nhưng đã nhận ngay ra đối phương. Một số người đúng là nhìn một cái nhớ cả đời, muốn quên cũng không quên nổi. Thật là oan gia ngõ hẹp mà! Cái kẻ “tình một đêm” kia lại có thể bắt gặp nhanh như thế! Bi kịch nhất là Cảnh Nam Kiêu – chồng mình lại ngồi ngay bên cạnh! “Cô làm gì thế?” Cảnh Nam Kiêu cau mày hỏi, đưa tay ra kéo chiếc menu che mặt cô xuống. Cô mặt cắt không còn giọt máu rồi, nhìn trộm về phía người đàn ông đang bước về phía mình. Không phải là anh ta cũng ... nhìn thấy mình rồi chứ? Cô hoảng loạn kéo tay Cảnh Nam Kiêu xuống, lắp bắp nói: “Em... em chọn món.” “Chọn món? Có ai chọn món mà cắm mặt vào quyển menu như cô không hả?” Đôi mắt Cảnh Nam Kiêu nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng nói: “Cố Thiên Tầm, dù gì cô cũng là thiếu phu nhân nhà họ Cảnh, chú ý hình tượng chút được không?” Cố Thiên Tầm có tật giật mình, đến nỗi không dám nói gì, chỉ nhìn thấy người đàn ông này đứng cách mình có một bước chân. Ở khoảng cách gần như vậy trong tâm trạng hốt hoảng cô thậm chí còn ngửi thấy cái mùi hương nhè nhẹ của anh ta sáng hôm đó. Nhưng lại không kìm lòng được nhớ về nụ hôn điên cuồng giữa hai người... Tim cô đập loạn nhịp. Cô hoàn toàn mất bình tĩnh, đến thở cũng khó khăn, trong đầu chỉ nghĩ làm sao giải thích với Cảnh Nam Kiêu. Cái bóng người đó ngày càng gần... gần như chỉ còn trong gang tấc... Anh ta sắp đến rồi! Mình phải nói gì đây?! Nhưng... Mặc cho cô suy nghĩ lung tung, dáng người cao lớn đó lúc này đây bước qua bàn họ, đi về hướng một bàn khác. Lúc đi ngang qua, người đàn ông đó không hề nhìn cô. Cô khựng người, nhưng không dám quay đầu lại. Anh ta... không nhìn thấy mình hay là giống mình muốn giả vờ không có gì? “Rút cuộc thì cô bị làm sao thế hả?” Cảnh Nam Kiêu nhíu mày, cứ cảm thấy cô rất kỳ quái. Vẫn ổn, vẫn ổn! Thiên Tầm thở phào nhẹ nhõm, lòng vẫn bàng hoàng, nghe thấy Cảnh Nam Kiêu hỏi liền đưa menu cho anh ta: “Anh gọi món đi, tôi không đói, ăn gì tùy anh chọn.” Dạ dày bị anh ta dọa cho sợ gần chết rồi còn muốn ăn uống gì nữa chứ! Ngồi bàn nào không ngồi lại chọn cái bàn gần cô như vậy chứ!
BỊ BỎ RƠI Đợi Cảnh Nam Kiêu chọn món xong, lúc món ăn lên, Cố Thiên Tầm cuối cùng cũng không kìm được quay đầu nhìn, không nhìn còn không lo, vừa quay đầu nhìn một cái đúng lúc anh ta cũng đang nhìn về phía này, bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt sâu thẳm nhưng lại chứa đựng vẻ cao ngạo, nho nhã ung dung, vẻ mặt lại lãnh đạm như không, cái dáng vẻ đó khiến cô tưởng tượng đến quý tộc hoàng gia. Cô kinh ngạc quay đầu lại, hít một hơi dài, cũng không dám nhìn về phía Cảnh Nam Kiêu, chỉ cúi đầu thấp hơn. Vì vậy cô hoàn toàn không phát hiện ra chồng mình và người đàn ông kia cũng đưa mắt nhìn nhau ra ý chào hỏi. Phục vụ bàn bưng đồ ăn lên, Cảnh Nam Kiêu nhìn chai rượu vang đỏ: “Hình như chúng tôi không gọi vang đỏ/” “Vâng, là ông Mộ ngồi bàn bên kia tặng hai vị ạ.” Ông Mộ? Lẽ nào chính là... Cô kinh ngạc quay đầu nhìn, quả không ngoài dự liệu, người đàn ông đó cũng đang nhìn về phía họ. “Thì ra là vậy.” Cảnh Nam Kiêu hiểu ra gật đầu, cũng ngoái đầu lại nhìn về phía sau Cố Thiên Tầm, sau đó bảo cô phục vụ: “Mở ra đi.” “Đừng!” Cố Thiên Tầm theo phản xạ giữ lấy tay cô phục vụ khiến cô ta giật mình, lúng túng nhìn sang Cảnh thiếu gia, lại nhìn cô. Cô nói trong lo lắng: “Nam Kiêu, nếu anh muốn uống rượu thì chúng ta tự gọi không được hay sao? Đừng vô duyên vô cớ nhận quà của người ta.” “Lắm chuyện!” Cảnh Nam Kiêu khó chịu nhìn cô một cái, gỡ tay cô ra rồi bảo cô phục vụ: “Đi đi!” “Vâng, Cảnh thiếu gia.” Cô phục vụ bưng rượu đi. Suốt cả bữa cơm, Cố Thiên Tầm ăn mà trong lòng thấp thỏm không yên, đồ ăn có ngon thế nào thì vào miệng cũng chẳng cảm thấy mùi vị gì nữa. Hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? Mình còn tưởng hắn cũng như mình, muốn ém nhẹm chuyện này giả như không quen biết cơ chứ! Lại còn tặng rượu đến! Lẽ nào hắn ta còn nhung nhớ chưa nguôi... chuyện đêm đó? Cô điên mất thôi! “Cô có thâm thù đại hận với ai hả?” Cảnh Nam Kiêu nhìn chằm chằm vào đôi tay đang nắm chặt dao dĩa của cô, cô đang không màng hình tượng mà nghiến răng nghiến lợi cắt miếng sườn bò kêu ken két. Lúc này cô mới ý thức được rằng hành động của mình hơi bất thường, chắc lại khiến anh ta mất mặt, Cố Thiên Tầm nghĩ thầm giễu cợt. Cô lập tức dừng tay, “Em ăn no rồi. Nam Kiêu, chúng ta có thể rời khỏi đây ngay bây giờ được không?” “Tôi vẫn chưa ăn xong...” Cảnh Nam Kiêu còn chưa dứt lời thì điện thoại trên bàn đột nhiên kêu. Anh ta nhìn cô một cái rồi nghe điện thoại. Giọng nói bên kia quá bé, Cố Thiên Tầm không nghe được giọng nói của đối phương, càng không nghe được họ nói chuyện gì, nhưng cô nhận thấy rõ nét mặt Cảnh Nam Kiêu lập tức thay đổi, “Tư Lam?” Hai từ đó phát ra từ miệng Cảnh Nam Kiêu, chứa đựng những tâm tư phức tạp, lại khiến Cố Thiên Tầm vô cùng kinh ngạc, gương mặt xinh xắn trắng bệch đi. Tư Lam... Cô gái đã rời khỏi anh ta hai năm trước... Hai năm nay anh ta không thèm động vào mình, không phải là để đợi cái người phụ nữ lẽ ra sẽ ngồi vào vị trí Cảnh phu nhân trở về sao? Đầu óc rối bời. Bên kia anh ta đã ngừng điện thoại, nhanh chóng rút một xấp tiền ra khỏi ví vứt xoẹt xuống bàn, quay người đi mất. Đến một ánh mắt cũng không thèm nhìn cô. Dường như cô hoàn toàn là một người vô hình không hề tồn tại. Nhưng, cô mới chính là vợ anh ta cơ mà!
NGƯỜI KHÔNG DUYÊN NỢ “Cảnh Nam Kiêu!” sau khi anh ta vừa rời đi một bước, Cố Thiên Tầm gọi giật lại. Cảnh Nam Kiêu dường như lúc này mới định thần lại, nhớ ra sự tồn tại của cô ở đây. Thế nhưng dù là như vậy thì cô cũng không giữ được anh ta... “Tôi có việc phải đi trước rồi, cô tự gọi điện lái xe đến đón đi.” Không hề có chút bận lòng nào, thậm chí đến một câu giải thích cũng không có, anh bước đi đầu không ngoảnh lại. Cố Thiên Tầm lặng người ngồi đó, cúi nhìn một bàn đầy ắp thức ăn, cười nhạt. Trong mắt anh ta, cô thực sự không đáng bận tâm chút nào, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ lại như vậy? Giờ này... anh ta đã không chờ thêm được nữa vội vã đi sà vào lòng người phụ nữ khác... Cô như trút giận vào đĩa sườn bò, xắt một miếng nhai, chỗ rượu vừa nãy chưa hề động qua, giờ đã đổ hết vào cổ họng, rõ ràng là vị ngọt nồng nàn, vậy mà uống vào họng lại toàn là cay đắng. Cái ngôi vị Cảnh phu nhân này của cô có phải bất cứ lúc nào cũng có thể đổi chủ không? Cố Thiên Tầm, cuộc hôn nhân như vậy, cô cố níu kéo liệu có còn ý nghĩa hay không? ..... “Mộ tổng, ông thấy đồ ăn hôm nay thế nào ạ? Mùi vị có hợp khẩu vị mọi người không?” Cô nghe thấy tiếng giám đốc nhà hàng hỏi khách giọng nịnh nọt. “Ừm” một tiếng ngắn gọn, dứt khoát. Chỉ một từ thôi cũng khiến cô nhận ngay ra là giọng của ai. Cô bất giác ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy người đàn ông đó cùng đám người kia rời đi, ông giám đốc khép nép đi theo như kẻ tùy tùng. Anh ta rốt cuộc là ai chứ? Cố Thiên Tầm đang mải nghĩ ngợi thì bóng người đó lại một lần nữa bước qua chỗ cô. Ánh mắt anh ta vẫn nhìn thẳng không hề có chút xáo động nào. Mình thật sự là người vô hình sao? Lẽ nào tất cả mọi người trên trái đất này đều khốn kiếp như Cảnh Nam Kiêu, đều không coi cô ra gì? Không hiểu tại sao cô đột nhiên lại dũng cảm như vậy, đột nhiên đứng dậy, gọi giật theo bóng người đó: “Này! Ông Mộ, ông đợi một lát!” Tất cả mọi người đều dừng bước lại, ngay cả ông giám đốc nhà hàng cũng ngoái lại nhìn. Cảm giác cả đám người đang tò mò nhìn về phía mình, Cố Thiên Tầm mới nhận ra rằng mình có chút nóng nảy. “Ông Mộ, hình như vị khách kia đang gọi ông.” Giám đốc nhà hàng khẽ nhắc một tiếng, Mộ Dạ Bạch mới từ từ quay người lại. Dưới ánh đèn vàng nhạt trong nhà hàng, gương mặt anh ta nhìn nghiêng vô cùng đẹp trai, sáng láng, ánh mắt nhìn vào cô không bộc lộ chút cảm xúc nào. Anh ta không nói gì, chỉ dùng ánh mắt tỏ vẻ khó hiểu. Tất cả sự chú ý của mọi người giờ đều tập trung vào cô, bao gồm cả những cô gái ngưỡng mộ nhìn anh ta trong nhà hàng giờ cũng đều nhìn sang cô. Cố Thiên Tầm chỉ cảm thấy ngại ngùng khó xử, nhưng vẫn cứng đầu nói: “Chai rượu vừa nãy bao nhiêu tiền? Tôi trả cho anh.” Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, thần sắc anh ta vẫn không đổi, “Không cần, chỉ một chai rượu thôi, tôi mời được.” Nói xong anh ta quay người rời đi, cũng không lưu luyến đến một giây. Người đàn ông này buồn cười thật? Cái thái độ cao ngạo lạnh lùng đó cứ như thể người tặng rượu là cô không bằng!” Cố Thiên Tầm hít vào một hơi sâu, nói tiếp: “Này, anh đứng lại cho tôi!” Cô tức giận bước lên trước một bước, ngăn không cho anh ta rời đi. Anh ta cau mày lại, ba người bên cạnh hình như rất lấy làm vui khi nhìn thấy anh bị phụ nữ bám lấy, không nhịn được bật cười. “Cũng chỉ là một chai rượu, anh mời được thì tôi cũng trả tiền được. Anh Mộ phải không? Tôi trả tiền cho anh, chúng ta không ai nợ ai. Vì vậy sau này xin anh đừng có tặng rượu cho tôi nữa. Không, là lần sau nhìn thấy tôi, xin anh nhất định, nhất định phải làm như không quen biết, anh làm như vừa rồi khiến tôi cảm thấy rất phiền phức! Nói đi, chai rượu này bao nhiêu tiền, tôi trả cho anh ngay bây giờ.”
ĐỪNG TỰ MÌNH ĐA TÌNH NỮA Chuyện gì đang xảy ra thế này? Mọi người đều đổ dồn mọi ánh nhìn về phía cô. Mộ Dạ Bạch bình thản nhìn cô, nói giọng đều đều không nhanh không chậm: “Vị thiếu phu nhân này, hiện nay người khiến cho mọi người thấy phiền toái là cô đó.” “Tôi?” “Cô mà không nhắc đến thì tôi còn quên mất chuyện lần trước cô vào phòng tôi đấy.” “Cô ấy vào phòng ông sao?” Câu nói này vừa phát ra từ miệng anh ta thì ba người đàn ông còn lại không hẹn mà cùng đồng thanh kêu lên. Uầy, nghe nó mới bí ẩn hấp dẫn làm sao! Ánh mắt của những cô gái khác càng giống lưỡi dao soi chòng chọc vào người Cố Thiên Tầm. Cứ như thể mọi người đã đoán ra được đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì vậy. Trong phút chốc bị ném vào tâm bão, Cố Thiên Tầm đờ đẫn, trong đầu hiện lên những hình ảnh ngày hôm đó. Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ ran lên, “Anh… anh thật quá đáng! Ai nhắc đến chuyện hôm đó hả?” Có vẻ như ánh nhìn của mọi người chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta, anh không thèm đếm xỉa gì đến cô, chỉ nói với giám đốc nhà hàng: “Nói cho Cảnh phu nhân biết giá chai rượu đó.” “Vâng, thưa Cảnh phu nhân, chai rượu Vicanpy đó được sản xuất tại Pháp năm 1970…” “Ông nói giá luôn đi!” Cố Thiên Tầm chỉ cảm thấy mình sắp bị những ánh nhìn tóe lửa đó nướng thành than nên bây giờ chỉ muốn nhanh chóng trả tiền cho xong chuyện. “Tất cả hết 15 vạn. Xin hỏi cô trả bằng tiền mặt hay quẹt thẻ?” Ông giám đốc nói nhanh gọn. “Mười… mười lăm vạn?” Cố Thiên Tầm mở to mắt kinh ngạc, “Cái này là rượu gì thế, sao đắt vậy!” Ông giám đốc đang định quảng cáo tiếp thị thêm về loại rượu này thì Mộ Dạ Bạch dường như không để ý gì đến khuôn mặt đang kinh ngạc của cô, thản nhiên nói: “Trừ số tiền 15 vạn trên hóa đơn của tôi đi, tính số đó cho Cảnh phu nhân.” “Thế nào hả? Tôi làm vậy cô vừa lòng rồi chứ?” Anh ta quay lại, nhíu mày nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm đó thoáng có vẻ đắc ý. Đúng vậy! Là đắc ý! Cố Thiên Tầm đứng yên bất động, sắc mặt khó chịu như thể vừa ăn phải một con ruồi vậy. Có bán cả người cô đi cũng chả được đến 15 vạn ý chứ! Mặc dù bố chồng có cho cô một cái thẻ vàng, trong đó có một số tiền khổng lồ, nhưng cô chưa bao giờ dám đem ra dùng. Có dùng cũng chỉ dùng thẻ phụ của Cảnh Nam Kiêu. Hơn nữa, trước giờ cô cũng không dám tiêu tiền bừa bãi, mặc dù được gả vào gia đình giàu có nhưng cuộc sống như vậy khiến cô không có chút cảm giác an toàn nào, bình thường đến một chiếc túi hàng hiệu cũng không dám mua. Bây giờ trong phút chốc trừ ngoéo đi 15 vạn, Cảnh Nam Kiêu không nghi ngờ mới là lạ! Đến lúc đó tra ra một cái thì mọi chuyện đều lộ hết! “Không phải muốn trả tiền à? Sao giờ câm nín thế?” Thấy cô nín lặng nãy giờ, Mộ Dạ Bạch hỏi, giọng điệu giễu cợt. Cô mà tức khí lên thì cũng cắn răng mà quẹt luôn 15 vạn. Thế nhưng,… cô thật sự không nỡ. “Tôi không có tiền!” Cô thẳng thắn thừa nhận. Nói ra câu này, ruột gan thắt lại, nhưng vẫn cố làm ra vẻ thản nhiên, điềm tĩnh. “Còn muốn làm màu nữa không?” Anh ta hỏi tiếp. “….” Trong lòng cô phẫn uất cùng cực, nhưng môi mím chặt không nói được lời nào. Mộ Dạ Bạch có vẻ rất hả hê khi nhìn thấy sự nhẫn nhịn im lìm của cô lúc này, tiêu sái rút ví ra đưa thẻ cho giám đốc nhà hàng để ông ta đi thanh toán. Quay người lại nhìn khuôn mặt thất sắc trắng bệch của cô, anh ta chậm rãi nói: “Còn nữa, lần sau đừng tự mình đa tình nữa, mất mặt lắm đấy.” “Cái gì tự mình đa tình chứ? Mình tự mình đa tình khi nào hả?” Anh ta đang dạy bảo ai chứ? Có tiền liền cho rằng mình giỏi lắm không bằng!
ĐỘC THỦ KHUÊ PHÒNG Đám người đứng cạnh Mộ Dạ Bạch xem hài kịch nãy giờ có vẻ không kiên nhẫn nhìn tiếp nữa. “Vị tiểu thư này, à không, là phu nhân, có phải cô hiểu lầm gì rồi không? Cảnh thiếu gia, cũng chính là chồng cô, có quan hệ làm ăn với chúng tôi…” một trong ba người đàn ông đó là Lý Vũ Sâm lên tiếng. “Tôi… chồng tôi vàn các anh…” Trời! Vì vậy, chai rượu đó… Mộ Dạ Bạch rõ là rất hả hê chăm chú nhìn vẻ mặt hận không thể cắn lưỡi tự vẫn của cô, ung dung hỏi: “Sao hả? Tôi tặng rượu cho đối tác làm ăn có gì không đúng sao?” Cô nào phải chỉ muốn cắn lưỡi tự vẫn không đâu, cô thật sự hận một nỗi không đào được cái hố để chui xuống! Cô đang làm gì chứ? Còn tưởng anh ta nhớ nhung lưu luyến chuyện đêm đó… Sặc! Cố Thiên Tầm, mày thật là tưởng bở đến mức đi chết được rồi đó! Vừa mắng bản thân, vừa ỉu xìu bước đi. Cho đến khi đỏ mặt cúi đầu bước ra khỏi khách sạn Thịnh Thế rồi vẫn còn nghe thấy những tiếng cười xì xào phía sau lưng. …… “Dạ Bạch, cô ta vào phòng anh làm gì vậy? Ồ? Không phải là… chuyện đó chứ?” Đám người vừa bước ra khỏi nhà hàng vừa cười nói. Lam Tiêu huých vai Mộ Dạ Bạch một cái, hỏi đầy hàm ý: “Hai người đã làm gì?” “Sao hả? Kỹ thuật trên giường của cô ta thế nào?” Lý Vũ Sâm cười một cách gian tà. “Vợ người ta có phải mùi vị rất đặc biệt không?” Cố Đình Xuyên cũng tò mò hỏi. Mặt Mộ Dạ Bạch sa sầm lại, “Có phải các người đều không muốn làm việc nữa không?” dám lấy anh ra làm trò đùa! Tất cả lập tức im bặt. Đùa thì đùa vậy chứ ai là người muốn mất việc đâu! Khi chiếc Maybach của Mộ Dạ Bạch đi ra từ bãi đỗ xe, Cố Thiên Tầm vẫn đứng bên đường bắt xe. Nhờ gương chiếu hậu, anh nhìn một lượt dáng người cô , đôi mắt sâu thẳm có chút lưu chuyển nhưng rất nhanh quay về với vẻ lãnh đạm. Anh bình thản lái xe rời đi. ……… Đêm kỷ niệm hai năm ngày cưới, Cố Thiên Tầm lại độc thủ khuê phòng. Trên chiếc giường lớn xa hoa kiểu Âu, cô ôm gối tựa vào đầu giường, ngẩng đầu nhìn thời gian chậm rãi trôi đi, cô chỉ cảm thấy trái tim mình cũng như căn phòng này, trống trải, đau đớn… Cuối cùng không kìm được nữa, cô gọi điện cho Cảnh Nam Kiêu, thế nhưng đầu dây bên kia đáp lại chỉ là những câu nói lạnh tanh vô cảm của tổng đài tự động. “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được…” “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được…” Cô mệt mỏi vứt chiếc điện thoại sang một bên, tưởng tượng ra cảnh giờ này anh ta đang ôm người phụ nữ tên là Tần Tư Lam kia ngủ say, chỉ cảm thấy trái tim mình nóng như lửa thiêu, nỗi đau dày vò từng dây thần kinh. Cô ôm lấy vai mình, nằm trở lại giường, cố ép mình nhắm mắt lại. …. Trời tờ mờ sáng cô mới mệt mỏi thiếp đi, vừa chợp mắt được một lúc thì bà Trần Di đã gõ cửa. Cô khó nhọc ngồi dậy, theo thói quen liếc nhìn xung quanh, chỗ nằm bên cạnh vẫn trống không như vậy khiến mắt cô cay cay. Kỷ niệm ngày cưới, chồng lại cả đêm không về… “Cố Thiên Tầm!” Bà mẹ chồng mất kiên nhẫn, gọi ầm lên. Cô biết là chuyện gì rồi, nghĩ đến việc mình sắp phải đối diện với đống máy móc dụng cụ đó, cô thật sự muốn làm như không nghe thấy gì cả để tiếp tục trùm chăn ngủ. Cô cũng chỉ là người bình thường, cũng biết sợ hãi, cũng có những lúc muốn trốn chạy.
SỰ SỈ NHỤC ĐẾN CÙNG CỰC Cô mắt nhắm mắt mở ra mở cửa, Trần Di đứng ngoài nhìn cô một lượt, “Còn không mau đi chuẩn bị? Tôi đã hẹn lịch cho cô rồi, giờ chúng ta sẽ đi bệnh viện kiểm tra ngay bây giờ.” “Mẹ…” hai ngày trước cô còn tuyên bố hùng hồn, giờ lại muốn rút lui rồi. “Sao hả? Không dám đi nữa à?” Trần Di không nể nang gì khoanh tay trước ngực, nói: “Không đi cũng được, bây giờ cô gọi ngay cho thằng Nam Kiêu, lập tức làm theo giao ước, tôi sẽ đi cùng đến Cục Dân Chính.” Bà ta liếc nhìn chiếc giường trống trơn, chép miệng một tiếng, lắc đầu vài cái, “Đến chồng cũng không giữ được, người làm vợ như cô thật thất bại quá!” Câu nói khinh miệt đó như một cái tát giáng xuống mặt Cố Thiên Tầm, cô bám chặt tay vào bậu cửa, miễn cưỡng đè chặt những dồn nén trong lòng lại. Giữa mùa hè mà cảm giác lạnh lẽo khắp cơ thể. ….. Đến bệnh viện. Một mình ngồi vò võ giữa hành lang tối, bên cạnh đều là các cặp đôi, ó một cặp, cô gái cũng sợ hãi việc sắp phải đối mặt trong phòng khám kia giống như cô, người bạn trai bên cạnh ôm cô ta vào lòng nhẹ nhàng dỗ dành, an ủi cô ta. Giọng nói anh ta chứa đầy sự thương xót, yêu thương. Chỉ có cô… Chỉ có cô… lạnh lẽo như vậy… đáng thương như vậy… Đối với cô gái tên là Tần Tư Lam đó, chồng cô có phải cũng dịu dàng như vậy không? Cô nắm chặt chiếc túi trong tay, nhắc nhở bản thân phải kiên cường hơn, thế nhưng sự hờn ghen và xót xa trong lòng lại không thể tự lừa dối bản thân. “Số 23, Cố Thiên Tầm!” Cho đến khi cô y tá ở phòng khám B gọi đến số thứ tự của cô, cô mới giật mình định thần lại, đứng lên nói “Tôi đây.” Cô bước theo y tá vào phòng kiểm tra, người trực ban là một nữ bác sĩ khá trẻ. Nhìn cô bước vào, đối phương ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc, lạnh lùng ra lệnh: “Nằm xuống, cởi quần ra.” Cởi… cởi quần? Cố Thiên Tầm đứng khựng lại, nhìn cô ta đầy hoang mang. “Còn đứng đấy làm gì? Nhanh lên, còn bao nhiêu người đang đợi nữa!” Thấy cô không động đậy, bà bác sĩ thúc giục. Cô hít vào một hơi sâu, bước lại chiếc giường. Bà bác sĩ cau mày, ra lệnh: “Tụt quần xuống.” Vừa xem bệnh án vừa hỏi: “Đã kết hôn rồi?” Cố Thiên Tầm có chút không quen với tình cảnh này, lúc tụt quần xuống hai tay còn run run, mặt trắng bệch. Nghe thấy bác sĩ hỏi, chỉ khó nhọc đáp “Vâng”. “Được rồi, nằm xuống đi.” Một bên ra lệnh, một bên làm theo. Cô cứng đơ người, nằm xuống,nhìn tấm rèm trắng toát, lòng càng sợ hãi, cảm thấy giờ phút này mình không khác gì con cá sắp bị người ta lọc thịt. Cô thậm chí còn muốn lập tức tháo chạy. “Dang rộng hai chân, đều là phụ nữ cả không việc gì phải sợ.” Cô cắn chặt môi, xấu hổ từ từ mở rộng hai chân. Nghĩ đến sự nhục nhã mà mình đang phải chịu đựng, sống mũi cay cay. Cô không biết trong cuộc hôn nhân này rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì, tại sao cô liên tục phải hứng chịu sự dày vò sỉ nhục của mẹ chồng và em chồng! Tại sao trong lúc chồng cô ôm ấp người phụ nữ khác ngủ say ở bên ngoài thì cô lại phải chịu đựng sự sỉ nhục như thế này!
NHẪN NHỤC “Có quan hệ tình dục rồi chứ?” Bác sĩ lại hỏi. Định thần lại, nghe thấy lời bác sĩ, tim Cố Thiên Tầm thắt lại. Quan hệ tình dục? Đêm đó có lẽ đã có rồi? Chỉ là, một lần duy nhất, lại không phải với chồng mình… Hơn nữa, chồng cô trước nay đều không màng cái lần đầu tiên của cô! Thật là mỉa mai thay! “Câu hỏi này mà còn phải nghĩ lâu thế à?” Bác sĩ thấy phản ứng của cô có phần kỳ lạ. Cô khó nhọc cắn chặt môi, đỏ mặt nói, “… Có rồi” “Ờ.” Bà bác sĩ đáp lại một tiếng, đưa dụng cụ siêu âm B vào trong cơ thể cô. Nhưng do bên trong quá khít, dụng cụ không vào được, bà bác sĩ cũng không bận tâm nhiều, chỉ bảo: “Thả lỏng một chút, thả lỏng ra! Cô khép chặt chân như vậy làm sao tôi kiểm tra được? Thật đúng là mất thời gian.” Cô bám chặt vào thành giường lạnh ngắt, cố gắng để bản thân thả lỏng ra. Một lúc sau… Chỉ cảm thấy có một vật kim loại nào đó lạnh lẽo xuyên sâu vào bên trong cơ thể mình. “A…” Sự đau đớn vì bị rách toạc trào lên dữ dội, cô hít vào một hơi sâu, mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi trên trán toát ra, ngón tay bám trên thành gường mệt rũ xuống. Chuyện… chuyện gì thế này? Tại sao… sao lại đau như vậy? Nữ bác sĩ bị dọa cho tái mét mặt, kinh hoàng nhìn bên dưới cô. Tấm vải trắng phủ trên giường đã bị rây ra vết máu đỏ. “Cô… cô… cô không phải nói là mình đã quan hệ rồi sao?” Bác sĩ kinh hoàng đến mức lắp bắp mãi mới nói được hết câu. Sự việc này nếu truy cứu trách nhiệm có thể xem là tai nạn y khoa rồi. Nếu cô ta kiện mình thì mình chết chắc! Cố Thiên Tầm đau đến mức thở không ra hơi, nghe thấy bác sĩ nói vậy, cô mới cố gượng sức, hỏi: “Ý… ý bà là sao? Bà nói tôi…” Cô vẫn là gái trinh! Cô thật là! Sao lại phải lừa gạt người khác chứ? Tôi nói cho cô biết, chuyện này không thể trách tôi được, tôi đã hỏi cô rõ ràng rồi, là tự cô không nói thật!” Bà bác sĩ trẻ sợ bị quy trách nhiệm, lập tức đổ mọi tội lỗi cho cô. Bà ta không chú ý, Cố Thiên Tầm nằm vật ra đó, cả người đờ đẫn. Hóa ra trước khi vào đây, mình vẫn còn… Vậy có nghĩa là mình và người đàn ông đó chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì? Vậy sao anh ta phải lừa mình? Để đến mức bây giờ… Cô ngu ngốc và nực cười đến mức đem cái lần đầu tiên quý giá nhất của mình cho một cái máy! Một cái máy lạnh băng vô giác?! Cô đột nhiên muốn cười, cười sự đáng thương của bản thân. Cô nghĩ trên đời này chẳng có cô gái nào giống như mình… Mong mỏi được giống như những cô gái bình thường khác, đem lần đầu tiên tươi đẹp nhất dâng hiến cho chồng mình, cho người mình yêu nhất, vậy mà… Người đàn ông đó, mãi mãi không thèm để ý đến cô… Vĩnh viễn không bao giờ thích cô… Cố Thiên Tầm, mày thật thảm hại! Bên thân dưới, cái máy lạnh toát bị bà bác sĩ khẽ chạm vào. Tuy bà ta đã rất cẩn thận tỉ mỉ nhưng không tránh khỏi động vào vết thương của cô, đau đến mức khiến cô lạnh người. Nhưng chỉ vài giây sau, cô cắn chặt răng kẹp chặt chiếc máy.
CÔ ẤY… Thế nhưng chỉ vài giây sau, cô cắn chặt răng kẹp chặt tiếng máy. “Cô đừng dùng lực!” Bà bác sĩ bị cử động của cô dọa cho sợ hãi. “Bà tiếp tục đi!” Cô nén đau, dường như nặn ra từng chữ. Mắt đã đỏ nhòe rồi nhưng vẫn không muốn tỏ ra yếu ớt trước mặt người khác, nói một cách quật cường: “Kiểm tra cho ra kết quả cho tôi, tôi cần kết quả!” Việc đã đến nước này, cô là người đã chẳng còn lại gì nữa rồi, chỉ muốn gỡ về một chút lòng tự tôn cuối cùng… Cho dù trong cái nhà đó, lòng tự tôn của cô đã bị chà đạp từ lâu! Bà bác sĩ không dám làm gì nữa, chỉ nhìn cô lung túng. Cô từ từ nhắm mắt lại, nghe được sự run rẩy trong giọng nói của mình nhưng ngữ khí lại nhẫn nại, kiên định: “Tiếp tục đi! Bà yên tâm, tất cả mọi hậu quả tôi sẽ tự mình gánh chịu, không liên quan đến bà…” “Đây… đây là do cô nói đấy, vậy tôi tiếp tục kiểm tra.” Bà bác sĩ nghi ngại hỏi lại lần nữa. Nhìn thấy cô gật đầu khó nhọc lần nữa, mới tiếp tục kiểm tra, nhìn dáng vẻ đau đớn của cô, không đành lòng nói: “Cô nhẫn nhịn một chút, lần đâu tiên đều đau.” Đúng thế, lần đầu tiên đều sẽ đau… Đa số lần đầu tiên của phụ nữ đều vừa đau vừa ngọt ngào. Chỉ có cô… Chỉ có cô… đáng thương đến mức trái tim giờ chỉ còn lại bi thương… Suốt cả quá trình kiểm tra, Cố Thiên Tầm nằm đơ cứng người, cam chịu tất cả mọi đau đớn. Có những giây phút cô cảm thấy mình đau đến mức sắp chết, lúc đó, cô hận Cảnh Nam Kiêu. Nếu như lúc mẹ chồng đưa ra đề nghị đi kiểm tra mà anh ta chịu nói giúp mình dù chỉ một câu có lẽ cô cũng không bi thảm đến mức chôn cất lần đầu tiên của mình tại nơi này… …………… Đến khi rời khỏi bệnh viện thì trời đã về chiều. Cảm giác đau đớn do vết thương bị rách ở bên dưới khiến Cố Thiên Tầm cảm giác như mỗi bước đi đều như có ớt xát vào, đau đớn nóng ran. “Cô gái, cô không sao chứ?” Có người đi qua nhìn thấy cô mặt mũi trắng nhợt, bèn hỏi. Cô bám vào tường bệnh viện, lắc đầu: “Tôi không sao.” “Nhìn sắc mặt cô khó coi quá.” Cô cười một cách yếu ớt: “Tôi chỉ hơi mệt chút thôi…” Cuộc hôn nhân này, cô kiên nhẫn đến mức mệt mỏi lắm rồi… Nghe cô nói vậy, người kia cũng không hỏi thêm gì nữa. Gọi một chiếc taxi, cô đọc rõ ràng địa chỉ - khách sạn Á Hoàn. Chiếc điện thoại trong túi xách reo lên, cô lặng lẽ lôi ra xem, rồi lại lặng lẽ đặt trở lại. Không nằm ngoài dự đoán của cô, tất cả các cuộc gọi lỡ đều là của mẹ chồng và em chồng. Đại khái bọn họ đều mong kết quả của cô không ổn… Cảnh Nam Kiêu, người đàn ông là chồng cô, từ khi vội vàng rời đi tối qua, cho đến tận bây giờ cũng không thèm gọi cho cô lấy một cuộc, cho dù chỉ là hỏi thăm cho có lệ cũng không hề… Lòng ngày càng nặng trĩu… ………….. Trước sảnh ngoài khách sạn. Cố Thiên Tầm vừa bước vào liền có phục vụ lịch sự chào hỏi. Nhìn khuôn mặt trắng nhợt của cô liền lo lắng hỏi: “Trông quý khách có vẻ không được khỏe, cô có muốn nghỉ ngơi một lát không?” Cô nghĩ có lẽ mặt mình bây giờ trắng bệch như xác chết.