“Làm gì thế?” Gã nhiếp ảnh gia cau mày, quay đầu lại nhìn, lập tức nhận ra chính là thiếu phu nhân nhà họ Cảnh mà mọi người đang bàn tán, “Ô, đây không phải là Cố Thiên Tầm hay sao?”
“Đúng, chính là cô ta!”, mọi người đều nhận ra cô.
Ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh tách tách vang lên. Tất cả mọi người đều dạt ra, tạo thành một đường cho cô đi đến chỗ Cảnh Dao.
Cảnh Dao kinh ngạc nhìn cô, không để ý đến sự sắc lạnh trên người cô, chỉ cao ngạo chất vấn: “Cố Thiên Tầm, sao cô lại ở đây?”
“Xin hỏi cô út, tôi không ở đây thế tôi nên ở đâu?” Cô cười không cảm xúc. “Có phải là tôi lúc này nên trúng kế của cô và mẹ chồng, bị các người chuốc say rồi đưa vào giường của người đàn ông khác không?”
Nói đến những từ cuối, mắt cô sắc lạnh như một lưỡi dao nhọn khiến cho Cảnh Dao ngây người ra phút chốc.
Xung quanh, đám phóng viên chụp chớp lia lịa, cắm cúi ghi chép vào sổ tay. Đẹp mặt rồi! Hóa ra là mưu kế mẹ chồng và em chồng ám hại con dâu, tin tức này mà viết ra lại chẳng là một vở kịch ân oán gia tộc? Quả nhiên là không dễ gì làm được con dâu nhà dòng dõi mà!
Bị vạch trần trước mặt mọi người, sắc mặt Cảnh Dao trở nên vô cùng khó coi. Mặt hết đỏ rồi chuyển sang trắng nhợt. “Cố Thiên Tầm, cô đừng ăn nói hàm hồ! Là do cô làm chuyện mất nết, đừng đổ lỗi cho mẹ và tôi!”
“Vậy sao? Vậy chúng ta có nên xem lại camera của khách sạn không nhỉ? Nếu như là do các người làm, các người phải lập tức xin lỗi tôi!”. Cô cao giọng hùng hồn nói, nhưng thực ra trong lòng nào dám đi xem lại camera? Nếu điều tra ra, chuyện đêm qua cô đi nhầm phòng, và người đàn ông lạ mặt kia, tất cả sẽ bị lộ ra hết!
“Cô… được, cho dù tôi và mẹ làm đấy thì đã sao nào? Tôi nói cho cô biết, Cố Thiên Tầm, cô tốt nhất là nên biết điều một chút, đừng có đê tiện thêm nữa! Gia đình tôi trừ bố tôi ra vốn chẳng có ai ưa nổi cô!” Cảnh Dao liếc nhìn cô một cách đầy khinh miệt, “Ai mà biết được con hồ ly tinh là cô có sau lưng dụ dỗ bố tôi hay không!”
Cố Thiên Tầm thở hắt ra, không nghĩ gì, đưa tay tát Cảnh Dao một cái bạt tai thật đau. “Bốp” một tiếng, rõ kêu. Ánh đèn flash lại tách tách vang lên.
“Cô dám đánh tôi? Cố Thiên Tầm cô biết cô vừa đánh ai không?” Cảnh Dao đưa tay lên ôm gương mặt sưng đỏ, nghiến chặt răng.
“Tôi đánh đứa con gái bất hiếu là cô đấy! Những lời cô vừa nói không phải là nhục mạ tôi, mà là bố chồng tôi - chính là bố đẻ cô!”
“Cố Thiên Tầm, cô không có tư cách dạy đời tôi!” Cảnh Dao cũng không phải dạng vừa, đưa tay túm lấy tóc Cố Thiên Tầm.
…….
Góc đằng kia, một đám người bước đi, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn này liền dừng lại.
“Mộ tổng, tôi thấy hay là anh nên đi thang máy bên kia đi!” Thư ký Cận Vân đề nghị, trợ lý khác là Trần Anh Hào chặn lại đằng trước để bảo vệ.
Mộ Dạ Bạch đứng yên, nghiêng nhìn đám hỗn loạn đằng trước, nhúc nhích cằm, “Cô ta là ai?”
“Anh hỏi người nào ạ?” Cận Vấn vừa hỏi vừa lục tìm đống dữ liệu khổng lồ trong đầu mình.
“Cô gái ra tay trước.” Mộ Dạ Bạch không ngờ được rằng lại gặp cô gái này ở đây, đêm qua vừa mới được lĩnh hội sự quyến rũ của cô, không ngờ vừa sáng ra lại được chiêm ngưỡng cái mặt dữ dằn khác của cô.
“Cô gái mặc váy Chanel màu xanh lá ạ? Cô ta là con dâu của tập đoàn Cảnh Thị, chồng cô ta chính là người hay lên trang nhất các báo - Cảnh Nam Kiêu.”
Cảnh Nam Kiêu là chồng cô ta?