⬅ Trước Tiếp ➡
“Mẹ” Cảm nhận được sự tức giận của Điền Kỳ Kỳ, Điền Bảo Bảo rón ra rón rén co giò chạy mất. Cậu nhóc không nghĩ làm như vậy sẽ phải nếm thử mùi thuốc súng.
Buổi chiều, Điền Bảo Bảo được Dịch Thần dẫn đi chơi. Dịch Thần cố gắng để rủ Điền Kỳ Kỳ đi cùng, nhưng nghĩ đến chuyện mình cũng ở đó, Lôi Tố có thể sẽ cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ , Điền Kỳ Kỳ liền từ chối. Vả lại tiểu Bảo đi với hai người họ, cô cũng rất yên tâm.
Cô chọn đại một bộ quần áo đơn giản, một mình dạo phố.
Đây chính là thành phố cô sinh sống hai mươi năm, đã rời đi 7 năm rồi , nhưng chính nơi này đã lưu giữ nhiều ký ức của cô. Cô sinh ra, cô trưởng thành, cô vui buồn, lần đầu tiên tim cô đập thình thịch, mối tình đầu của cô, nụ hôn đầu tiên, … Dọc theo đường phố quen thuộc, cô chậm rãi bước đi. 7 năm cô đi nước ngoài, thành phố này dã phát triển rất nhiều, cho nên cô không tìm thấy trường học của cô năm xưa. Trên đường, những chiếc xe đắt tiền, xe thể thao lướt nhanh qua , lấp lánh và kiêu ngạo.
Ở tủ kính trước cửa hàng Best Love, cô nhìn thấy được thiết kế của chính mình. Đây chỉ là một ý tưởng đối với cô, bây giở lại trở thành một món đồ trang sức xa xỉ tuyệt đẹp. “Quý khách, cô nhìn trúng món đồ nào tôi có thể lấy ra cho cô xem.” Người phục vụ thái độ có vẻ rất hiếu khách, nhưng lại khô khan, cứng ngắc, chung quy lại là thiếu một chút cảm tình.
“La tổng, nghe nói đây là sản phẩm mới nhất của Best Love , đẹp quá a~~~.” Một vị tiểu thư son phấn đầy mặt lên tiếng làm nũng. Điền Kỳ Kỳ nghe vậy giọng nói ở phía sau lưng mình thì khinh thường liếc liếc, người đàn ông thật ngu xuẩn. Chỉ cần thấy gái đẹp thì không tiếc tiền mà bỏ ra.
“ Em thích cái nào thì chọn đi, anh sẽ mua cho.” Đáy mắt người đàn ông nhàn nhạt ý cười, như một hồ nước sâu, nhưng lại nổi lên một gợn sóng. Đôi môi mỏng hé mở, phát ra một âm thanh trầm thấp mà dễ nghe, làm cho anh mắt của người phục vụ sáng lên. Những người khách như vậy thì phải tiếp đãi tốt, không thể đắc tội.
Ra tay thật là rộng rãi quá nhỉ! Khẩu khí lớn quá nhỉ! Điền Kỳ Kỳ bĩu bĩu môi, cứ như là không ăn được nho thì chê nho xanh. Dù bây giờ cô không thiếu tiền tiêu, nhưng đã trải qua quãng thời gian nghèo túng ,cô thực sự hiểu được ý nghĩa của đồng tiền chân chính.
“Tôi muốn xem cái này. Cô gái này, nếu cô không mua nổi thì nhường cho tôi đi, tôi muốn chọn cái này!” Đây chính là cáo mượn oai hùm . Điền Kỳ Kỳ cảm thấy lòng tự trọng của mình như bọ chà đạp, điên lên muốn chửi nhưng mà nghĩ lại thì thấy tình huống này không đáng để làm như vậy. Cô tức giận liếc mắt cô gái bên cạnh chàng trai, không quay đầu mà rời đi.
Chàng trai bị người khác liếc mắt coi thường thì không hiểu được. Anh nhìn bóng dáng kia, cảm thấy có chút quen thuộc. Phảng phất trong trí nhớ, là một kí ức rất xa xưa. Cô gái này nhất định đã từng có quan hệ mới mình, La Hạo khẳng định chắc chắn.
Editor Heo Cute 
“Sao em lại tới đây? Không nói trước tiếng nào?” Lâm Dật ngẩng đầu, thấy Phạm Thiên Du mặc một bộ váy hoa dài đứng trước mặt mình. Vốn đang là mái tóc đen dài, không biết cô đã nhuộm sang màu vàng, uốn đuôi, bộ váy kia bó sát thân thể, khoe những đường cong quyến rũ chết người. Giọng điệu của Lâm Dật đàm đạm không một tia gợn sóng.
“Em đi dự tiệc của một người bạn ở châu Âu về chơi nửa tháng, biết anh bận nên nhân thể qua đây luôn. Anh cũng thật là, điện thoại của em không thèm, em còn muốn anh tới đón em luôn cơ, cuối cùng nhớ anh quá nên ghé qua đây . May mắn là em không thấy anh làm việc gì mờ ám, nếu không thì ….” Phạm Thiên Du tỉ vẻ hờn dỗi mà nói.
“Nếu không thì thế nào?” Lâm Dật hừ ra một tiếng lạnh lùng , thật ra anh có chút không thích. Anh nghĩ cô trước đây đã khá tốt rồi, không cần biến thành bộ dạng loè loẹt như thế này. Nhưng nghĩ là nghĩ, anh cũng không nói ra.
“Dật, anh không nhớ em sao? Anh đừng có tỏ ra lạnh lùng như thế được không? ” nhân gia tưởng ngươi sao! Ngươi không cần luôn là như vậy lạnh như băng có được không?” Phạm Thiên Du tiến lại vòng hai tay qua cổ Lâm Dật, văn vẹo vòng eo quyến rũ, như động vật không có xương, dán mình lên thân hình anh. Rồi mở miệng hôn anh một cái say đắm. Cô thật sự nhớ anh. Thật ra ngay từ đầu , cô thấy anh có điều kiện nên mới tới gần tiếp cận, nhưng trải qua bao năm, cô thực sự đã rơi vào lưới tình. Những người bạn trai trước, chưa ai đối xử với cô không nóng không lạnh như vậy. Chỉ có anh, luôn tỏ ra hờ hững với cô, nhưng cuối cùng vẫn yêu cô. Anh luôn duy trì phong độ của mình, không muốn cãi nhau với cô. Tình huống tệ nhất của hai người chính là chiến tranh lạnh
, nhưng cuối cùng người chủ động giải hòa chính là cô. Cô đã cố gắng chia tay anh nửa tháng, càng chứng minh thêm một chuyện, cô đã yêu Lâm Dật mất rồi!
Phạm Thiên Du đưa cánh tay thon dài vuốt ve ngực Lâm Dật, rồi mạnh mẽ hôn sâu hơn, mang theo đầy sự nhiệt tình, muốn kích thích anh. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt Lâm Dật biến mất, tràn đầy ý cười, bàn tay to luôn qua mái tóc vàng của cô ta, sờ cổ , đôi môi từ bị động chuyển thành chủ động. Anh đưa lười tách hàm răng của cô ra, chiếm lấy cái miệng của Phạm Thiên Du, bá đạo đoạt lấy hô hấp của cô ta.
“Anh có biết là em yêu anh đến chừng nào hay không? ” Bởi vì anh hôn quá mãnh liệt nên cô thở hổn hển. Đôi tay cởi bỏ cúc áo của anh, cơ thể rắn chắc ấy cô đều thu hết vào đáy mắt. Toàn bộ thân thể của cô ta đều ở trên người anh, trọng lượng cơ thể đều dồn hết vào Lâm Dật. Nếu anh không chủ động, cô sẽ chủ động. Chỉ cần cuối cùng hai người họ thuộc về nhau, cô cũng không để ý quá trình ấy như thế nào.
“Cô gái này, em đang chơi với lửa đó có biết không? “Lâm Dật đưa mắt nhìn cô gái vong tình ở trên người anh mà không kiêng nể gì, cảm thấy cực kì kích thích.
“Hahaa…… Dật, em chính là đang chơi với lửa……” Phạm Thiên Du không hề che dấu ý đồ của mình, nàng cuối xuống hôn bờ ngực gợi cảm của anh, dùng hết kinh nghiệm của cô. Lâm Dật cũng không thể khống chế được dục vọng của mình, anh đưa bàn tay sờ soạng khóa kéo váy của cô. Quần áo của phụ nữ thật phiền toái, anh nhíu mày không kiên nhẫn.
“Ha ha, ở đây nè!” Phạm Thiên Du cầm tay anh chạm vào chỗ khóa kéo váy. Rồi cô ta ngồi thẳng dậy, nhìn thật kĩ gương mặt của anh. Trong lòng Phạm Thiên Du sinh là một loại cảm giác cảmđộng khôn xiết. Ngay bây giờ, anh là của cô, cô có thể nhìn thấy anh ấy kích tình, nhìn thấy tình cảm của anh….
Một ý thâm sâu hiện lên trong đôi mắt của Lâm Dật, toàn thân nóng lên, đôi môi mỏng nhếch một ý cười tà mị. Lâm Dật bế bổng cô lên, đi đến phòng nghỉ trong phòng làm việc.
“A…aa…… Dật……” Một tiếng rên ái muội bật ra từ miệng của Phạm Thiên Du, cô giống như một hồ nước hòa tan trong ngực của anh, cố gắng hùa theo anh để làm hài lòng anh. Lâm Dật ném mạnh cô lên giường, không chút do dự nằm lên thân mình cô, đưa tay nâng mặt cô lên, anh mắt thâm trầm. “Làm anh thoải mái chút đi.”
“Dật, em yêu anh.” Phạm Thiên Du cười ám muội, duỗi tay cởi áo sơ mi của anh ra.
Ngay sau đó, da thịt gợi cảm của Lâm Dật hoàn toàn hiện ra, anh không hề nghĩa ngợi, bộc lộ dục vọng của anh ra.
Trong không khí là một sự chua xót, nếu Y Ninh đã rời đi, nếu nhất định bên cạnh anh phải có một cô gái, vậy thì đó là ai cũng được, anh không quan trọng……
Lúc Phạm Thiên Du tỉnh lại thì cũng đã gần đến chạng vạn. Hứng tình trên mặt của cô chưa rút lui, cố ý vô tình cười một cái, trong lòng sinh ra một cảm giác thỏa mãn. Vào phòng sửa soạn lại một chút, rồi mở cửa ra ngoài.
“Sao vậy? ai chọc giận anh vậy? ” Vừa ra khỏi cửa, cô thấy trên sàn nhà đầy những bản thiết kế, sắc mặt Lâm Dật âm u như bùng nổ một hồi sấm chớp.
Cô cúi xuống nhặt cẩn thận nhặt từng bản thảo lên, chờ đợi câu trả lời của anh.
“Sắp tới đại thọ của ông nội rồi. Những bản thảo đưa cho Alan thiết kế cho ông đều bị trả về. Anh mới vừa nhìn thử, quả thật chính là rác rưởi. Chẳng lẽ tập đoàn Điền Lâm của ta nuôi một đám ngu ngốc hay sao?”
Lâm Dật mồ côi cả cha lẫn mẹ, là ông nội nuôi anh từ nhỏ đến lớn, không tiếc tiền thuê mướn thầy cô về dạy để anh thành tài. Đối với ân tình ủa ông, anh sợ cả đời cũng không trả hết. Bây giờ chỉ có một món quà sinh nhật mà cũng không được, anh cảm thấy mình thật vô dụng.
“Anh đừng nóng giận, chỉ hại thân thôi. Ngày thường bọn họ thiết kế để chạy theo thị trường, bây giờ thiết kế để hài lòng ông nội thì khó lắm, anh đừng làm khó bọn họ nữa mà.” Phạm Thiên Du khuyên nhủ Lâm Dật.
“Vậy theo ý em, anh phải làm cái gì bây giờ? ” Lâm Dật cũng không lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện này. Ngón tay anh nhẹ nhàng khẽ trên mặt bàn, con ngươi tỏa ra một tia lành lạnh. Khí chất chất cao quý của anh tỏa ra, làm Phạm Thiên Du có chút không yên. Bây giờ cô có thể chia sẻ ưu phiên cùng anh, trong lòng cực kì sung sướng.
“Bộ phận thiết kế của anh không phải có Điền Kỳ Kỳ sao? Lần trước chính cô ta là người thiết kế cho em đấy. Em nghe Thụy Bối Tạp kể lại thì thấy cô ta làm rất tốt, hay là để cô ấy thử xem.”
“Hừ hừ……” Lâm Dật không cho là đúng, đàn bà con gái thật là nông cạn. Nhưng mà dù sao cô ấy cũng đưa ra ý kiến, anh không thể bác bỏ được “Tùy ý em, cứ thử xem sao. Người nói chuyện với Thụy Bối Tạp một chút đi.” Lâm Dật phủi phủi tay.
“Nhưng mà Thụy Bối Tạp là nhân viên của anh, cô ấy sẽ không nghe lời em.” Nhớ tới bộ dáng coi thường cô của Thụy Bối Tạp, Phạm Thiên Du có chút sợ hãi bị vạch mặt.
“Cô ấy là chị của em, sợ cái gì. Cứ nói là anh nói.” Lâm Dật bảo như thế cũng vì muốn cải thiện mối quan hệ của Phạm Thiên Du và Thụy Bối Tạp. Hai bọn họ là chị em cùng cha khác mẹ. Thụy Bối Tạp trước nay vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện mẹ của Phạm Thiên Du phá vỡ gia đình của cô. Cho nên từ nhỏ Thụy Bối Tạp đã đi du học vì tính hiếu thắng của mình. Cho nên quan hệ của hai chị em họ luôn không tốt.
“Vậy được rồi. Vì anh, em sẽ hy sinh.” Phạm Thiên Du thở dài, vì anh, cái gì cô cũng có thể làm.
Lâm Dật bất đắc dĩ, rõ ràng anh vì chị em họ nên mới đưa ra yêu cầu đó, bây giờ cô ta lại nói muốn giúp anh??
Nhưng mà Điền Kỳ Kỳ ?? Hắn lẩm bẩm trong đầu cái tên này. Thật ra anh rất tò mò về Điền Kỳ Kỳ. Lại nghĩ đến Điền Bảo Bảo, lâu rồi không gặp cậu nhóc, không biết nhóc sống ra sao rồi.
“Này, Lâm tổng, anh có nghe em nói gì không thế?” Phạm Thiên Du bất mãn nói.
“Thực xin lỗi, em vừa mới nói cái gì?” Lâm Dật thu lại cảm xúc của mình.
“Em nói, em có thể được Lâm tổng hân hạnh mời em ăn tối được không?.” Phạm Thiên Du nhìn Lâm Dật bằng một ánh mắt ma mị, bất giác Lâm Dật lại nhớ đến Y Ninh, không nghĩ ngợi mà đáp ưng cô ta.
“Hả? Sao lại là tôi cơ chứ?” Nghe nói tính tình Lâm lão gia rất quái, Điền Kỳ Kỳ nghĩ mình sẽ không chinh phục được ông, chẳng quá quá mất mặt sao?
⬅ Trước Tiếp ➡