“Không có việc gì, em ở đây chờ anh cũng được. Dù sao em một người đi cũng không thú vị.” Chỉ cần hắn nguyện ý bồi cô cùng nhau tham dự thì tốt rồi, đây đã là thỏa mãn lớn lao . Phạm Thiên Du vui mừng ra mặt, không hề cố kỵ mà dựa vào người hắn để ôm ấp , cảm thụ được hắn đồ sộ cùng hùng hồn mang cho cộ cảm giác an toàn cùng rung động.
Lâm Dật có chút có lệ mà ở trên cổ cô cắn 1 ngụm, sau đó liền không dấu vết mà kéo giãn khoảng cách với cô ta. Hắn có chút không nghĩ ra, nữ nhân vì cái gì muốn ở trên mặt chính mình mà đánh 1 lớp phấn thật dày , cho người ta cảm giác giống như đang đeo mặt nạ . Đầy đủ các loại hương vị hỗn tạp, có đôi khi quả thực làm cho người ta buồn nôn. Thân thể cao lớn thon dài lại một lần nữa ngồi trở lại ghế, trên mặt điêu luyện sắc sảo có 1 tia lạnh lùng một tia không dễ phát hiện lạnh lùng.
Phạm Thiên Du đã sớm thành thói quen hắn lạnh nhạt, an tĩnh mà ngồi xuống một bên, làm thư ký cầm 1 chồng tạp chí thời trang thật dày mà xem, cảm thấy nhàm chán liền đã ngủ.
********************
Điền Kỳ Kỳ đối với công việc này càng ngày càng thuận buồm xuôi gió, Rebecca cũng thực thưởng thức tài hoa của cô. Tuy rằng cô thoạt nhìn mơ mơ màng màng, nhưng là mỗi lần nói ra ý tưởng luôn là có thể làm cho người khác kinh ngạc cùng cảm thán.
“Kỳ Kỳ, buổi tối có thể hay không,tôi có thể hay không cùng cô ăn cơm ăn ?” Điền Kỳ Kỳ đang suy nghĩ cái lắc tay nhỏ này được khảm khảm bằng kim cương nhưng vẫn là được khảm bằng đá quý đẹp, bỗng nhiên có người đi tới mời cô ăn cơm, làm ý nghĩ của Điền Kỳ Kỳ lập tức bị đánh gãy. Việc này làm cho cô có chút không vui, bất quá nhìn đến là đồng nghiệp của chính mình , cô lại nghĩ tới Điền Bảo Bảo giảo hoạt, vô luận như thế nào cũng muốn giữ mối quan hệ ôn hòa với đồng nghiệp, vì thế cố nén không có phát tác lửa giận.
“Thực xin lỗi, jackson, buổi tối tôi không có thời gian.” Điền Kỳ Kỳ cực kỳ vô hại mà biểu đạt tiếng xin lỗi, mày đẹp hơi hơi nhăn lại, long mi cong cong lẳng lặng rũ xuống, khuôn mặt nhỏ trắng nõn khuôn nhu hòa như chiết xạ ánh nắng, làm người trong lòng cũng trở nên mà mềm mại.
“Chính là tôi đã liên tục hẹn em một tuần, em đều bảo bận, chắc không phải em có bạn trai rồi chứ?” jackson đối với việc mời cô liên tục một tuần có chút thất bại, tốt xấu gì hắn cũng là tốt nghiệp trường đại học danh gái California, Mỹ , năm đó ở trường học là đại soái ca chạm tay là bỏng , gia thế cùng điều kiện cũng đều không tồi, không nghĩ tới một tuần đều bị người ta cự tuyệt.
“Tôi không có bạn trai, nhưng là có con trai, tôi phải về cùng con trai ăn cơm.” Điền Kỳ Kỳ không có chút nào kiêng dè sự thật chính mình có con trai. Làm ở đây nửa tháng, Điền Kỳ Kỳ đối với bất luận người nào trong văn phòng này đều có ý tưởng không an phận , cô vừa mới mới tiến vào công việc với trạng thái hưng phấn , còn không có thời gian lấy tới mà nghĩ tới tình yêu.
Lời này vừa nói ra, không hề nghi ngờ đem Jackson làm hoảng sợ, cô thế nhưng mà đã có con. “Em, Kỳ Kỳ, em nhất định là vì cự tuyệt tôi, mới nói bừa, đúng hay không?” jackson hy vọng Điền Kỳ Kỳ lập tức phá hủy sự thật tàn khốc đó, làm hắn trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp thu.
“Các người cũng không biết sao? Tôi cho rằng các người đều biết .” Điền Kỳ Kỳ tiếp tục bảo trì chiêu thức vô hại mà tươi cười kia , cô trong lòng cũng nói thầm, cô từ trước đến nay cũng không muốn dấu diếm sự thật là chính mình là chưa lập gia đình mà đã làm mẹ, bởi vì Điền Bảo Bảo ;là 1đứa bé thiên tài , làm cô kiêu ngạo tự hào vô cùng. Phía trước Rebecca biết được tình huống của cô, cô còn tưởng rằng trong văn phòng này người người đều biết hết rồi chứ.
Điền Kỳ Kỳ bỗng nhiên nghĩ tới một cái sáng ý, rốt cuộc không rảnh bận tâm sự hoảng sợ của jackson, tập trung tinh thần mà nhập vào công việc. Đến tận1 lúc sau, mọi người mới đối với Điền Kỳ Kỳ có hiểu biết. Bất quá Điền Kỳ Kỳ cũng không để bụng, cô lười giải thích tình hình chính mình lại nhất .
Mặc dù có người ở sau lưng quở trách nàng sinh hoạt bừa bãi, Điền Kỳ Kỳ cũng vẫn là bộ dạng hờ hững . Nhiều năm như vậy, tất cả đau khổ cô đều đã trải qua , cô chưa bao giờ để ý người khác đối đãi thế nào thế nào với cô. Cô chỉ có 1 hy vọng, chính là Điền Bảo Bảo có thể khỏe mạnh, khoái hoạt vui vẻ mà trưởng thành.
Còn nhớ rõ có một lần Điền Bảo Bảo an ủi cô mà nói, “Nữ nhân không bị người khác phê bình, các cô liền phê bình người khác.” Từ nay về sau, Điền Kỳ Kỳ liền minh bạch, sinh hoạt là của chính mình, cô không phải diễn viên, không cần thiết sống cho người khác xem. Điền Kỳ Kỳ ngồi ở cửa sổ sát đất , mặt hướng tới Ninh Thành hoa lệ, tòa nhà Cao tầng san sát nối tiếp nhau , nàng vững vàng mà nhìn mặt biển xa xôi , rộng lớn mạnh mẽ, một đợt một đợt nước biển dũng hướng kim hoàng bờ cát, có vĩnh hằng mỹ cảm……
Editor : Heo Cute
“Thụy Bối Tạp, cô nhìn tôi như vậy làm gì, mặt tôi dính cái gì à?” Sáng sớm Điền Kỳ Kỳ đến văn phòng của Thụy Bối Tạp thì gặp ánh mắt kì lạ của cô ấy, khiến Điền Kỳ Kỳ cảm thấy không được tự nhiên.
Thụy Bối Tạp tươi cười. Cô mang một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, đôi giày cao gót làm bằng da đắt tiền, cùng với vẻ tự tin, ung dung kia làm Điền Kỳ Kỳ cảm thấy xung quanh Thuỵ Bối Tạp là một hào quang chói loá. Thụy Bối Tạp nhún vai, rất lâu sau, cô ta mới thốt ra một câu
“Tôi…… thật không ngờ ……”
Điền Kỳ Kỳ nghe thế thì không hiểu gì “Cô không ngờ cái gì? Đừng có thần thần bí bí mà, làm cho tôi hơi tò mò đó.” Điền Kỳ Kỳ chậm rãi đi tới chỗ ghế so pha, ngồi xuống, rồi đặt túi xách ngay bên cạnh.
Thụy Bối Tạp vỗ vai cô một cái, rồi ngồi xuống ghế đối diện cô “Cô đã nghe nói đến bạn gái của tổng giám đốc chưa?”
Điền Kỳ kỳ lơ mơ suy nghĩ , đôi mắt lộ ra vẻ hoang mang, chuyện này có quan hệ gì với cô chứ?
“Xem cái biểu hiện này của cô là biết không biết rồi. Thôi nói thẳng ra là thế này, bạn gái của tổng giám đốc, cũng có khả năng là bà chủ tương lai của chúng ta, nhìn trúng một cái thiết kế lắc tay của em, muốn em nhanh chóng ra bản thảo.”
Giọng điệu của Thụy Bối Tạp không phải là đang thương lượng, mà là ra mệnh lệnh.
“Tôi…… Cô ấy làm sao biết được đó là do tôi thiết kế?” Điền Kỳ Kỳ hơi hoang mang. Có người thích thiết kế của cô, đáng ra cô phải thật khoái chí, nhưng mà……
“Lúc cô giao bản thảo cho tôi, cô ấy thấy được , rồi cảm thấy bản thảo đó rất được.” Vốn không muốn như vậy, nhưng nhận thấy Lâm Dật đã ngầm đồng ý, Thụy Bối Tạp mới bất đắc dĩ nói với Điền Kỳ Kỳ chuyện này.
“ Vậy thì hôm nay tôi sẽ sửa bản thảo rồi đem đến đây.” Điền Kỳ Kỳ nhẹ nhàng cười, cái má lúm đồng tiền ngọt ngào, khiến người khác cảm thấy mộc mạc, không hề cầu kỳ.
“Thật không tin được khí chất của cô lại tao nhã như thế ” Thụy Bối Tạp đẩy gọng kính đen theo thói quen, nhấc chân rời đi.
Điền Kỳ Kỳ sửng sốt một chút, ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của Thụy Bối Tạp, đây là lời khen cô sao? Nói thiết kế của mình tao nhã, thanh lịch, trong lòng mình không có tạp niệm. Điền Kỳ Kỳ nghĩ thế thì vô cùng sung sướng.
“Mẹ, biểu hiện của mẹ thực sự rất tốt đó nha, hôm nay con sẽ nấu ăn thật ngon khen thưởng mẹ.” Hôm nay là Chủ Nhật, Điền Kỳ Kỳ tha hồ ngủ nướng, cảm thấy vô cùng thoả mãn. Nhưng rồi cô ngửi thấy một mùi hương thơm ngát, liền tỉnh ngủ.
“Mẹ biết rồi. Nhưng mà tại sao tiểu Bảo lại khen thưởng mẹ? ” Điền Kỳ Kỳ ngáo một cái, gãi gãi đầu tóc, lười biếng mở miệng.
“Bởi vì con nhìn thấy thiết kế trang sức của Mẹ được đưa ra thị trường , ở cửa hàng Best Love của công ty Điền Lâm!” Điền Bảo Bảo rất quan tâm đến công việc của mẹ mình. Điều đó đã chứng minh lúc trước cậu kiên trì ở lại Trung Quốc là một quyết định vô cùng chính xác. Nhưng cái quan trọng nhất phải kể đến chính là , An Tiểu Mễ cũng thích thiết kế của mẹ. Sinh nhật của An Tiểu Mễ, nhất định cậu phải nhờ mẹ thiết kế riêng cho tiểu Mễ một cái dây chuyền thật đẹp. Cho nên nhân dịp ngày nghỉ, cậu phải tìm mọi cách để nịnh mẹ.
“Thật vậy sao? Sao nhanh vậy!’ Nghe được Điền Bảo Bảo khen mình như vậy, Điền Kỳ Kỳ có cảm giác vô cùng sung sướng.
Điền Bảo Bảo quyết định nịnh Điền Kỳ Kỳ đến mê mang đầu óc, như vậy mẹ sẽ vui vẻ làm theo lời nhờ vả của mình, liền gật đầu lia lịa, “Đúng vậy đúng vậy. Mẹ thật là lợi hại.”
Điền Kỳ Kỳ lập tức sinh ra một tia cảnh giác! Thằng nhóc này như thế mà lại đi nịnh mình, nhất định là có âm mưu! Điền Kỳ Kỳ ngồi nghiêm chỉnh, dõng dạc nói “Con trai, có chuyện gì, đừng có quanh co lòng vòng như vậy, nói thẳng đi.” Điền Kỳ Kỳ dù bây giờ cảm thấy rất tự hào về chính mình, nhưng không thể dễ dàng sập bẫy của tên nhóc mưu mô này được.
“Mẹ, mẹ làm sao biết được?” Điền Bảo Bảo thấy Điền Kỳ Kỳ trở nên thông minh đột xuất như vậy thì cám thấy rất kì lạ.
” Con là con trai của mẹ, con nghĩ gì chẳng lẽ mẹ không biết hay sao?” Điền Kỳ Kỳ nhếch miệng.
Điền Bảo Bảo nghĩ lại , mẹ mình tốt xấu khôn dại gì thì cũng là nhà thiết kế nổi tiếng rồi. Đã lâu rồi không liên lạc với chú Lâm, không biết chú ấy gặp mẹ chưa. Hôm nào nhất định phải hỏi là chú Lâm có bạn gái chưa, nếu chưa có thì sẽ giới thiệu mẹ cho chú ấy, nếu mọi chuyện đều thành thì quá viên mãn rồi. Điền Bảo Bảo tưởng tượng về tương lai, càng nghĩ càng sướng.
“Con trai, con đang nghĩ gì vậy? ” Điền Kỳ Kỳ lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của Điền Bảo Bảo.
“Không có gì, chú Dịch Thần nói muốn đưa con ra ngoài đi chơi, con đang suy nghĩ đến đi nơi nào cho vui đây!” Điền Bảo Bảo lập tức chuyển đề tài. Thực sự cậu nhóc rất thích chú Dịch Thần. Lúc ở Mỹ, chú ấy rất quan tâm đến hai mẹ con, cậu có thể nhìn ra được tình cảm của chú đối với mẹ mình. Nhưng cái chính là mẹ không muốn ở bên chú Dịch Thần, cậu nhóc đã tạo nhiều trường hợp để hai người ở riêng, hai người đã có rất nhiều cơ hội để tiến tới, nhưng cuối cùng không thành, nên Điền Bảo Bảo không thể không từ bỏ.
“Chú Dịch Thần rất bận, không có việc gì gấp thì đừng quấy rầy chú ấy.” Vừa nhắc đến Dịch Thần, Điền Kỳ Kỳ theo phản xạ mà nghĩ đến Lôi Tố. “Đúng rồi, bảo bảo, chiều nay con kêu mẹ nuôi Lôi Tố đi chung đi.”
“Hả? Tại sao? Con muốn chú Dịch Thần dẫn con đi đua xe, chẳng lẽ mẹ nuôi Lôi Tố cũng hứng thú với trò này sao?” Điền Bảo Bảo xoa xoa cái đầu trọc bon của mình, làm ra một bộ dáng cực kì đáng yêu. Lúc trước cậu nhóc cực kì không thích cái mái tóc đầu trọc mà mẹ cắt cho mình nhưng bây giờ đã thấy quen rồi, nên cảm thấy cũng không tệ lắm.
“Có chú Dịch Thần thì mẹ nuôi tiểu Tố của con sẽ hứng thú.”
“Mẹ, có phải mẹ gạt con cái gì không ?” Điền Bảo Bảo đưa cái đầu nhỉ cọ cọ vài lồng ngực của Điền Kỳ Kỳ, vừa đáng yêu mà vừa có vẻ tà mị. Chẳng lẽ thiên tài cũng có lúc giống như người bình thường sao? Điền Kỳ Kỳ bị chính con trai của mình mê hoặc, đây mà là một cậu bé 7 tuổi sao? Nếu không phải từ đầu đến cuối là cho cô sinh ra, không thì cô nghĩ là con mình đã bị đánh tráo rồi mất. Dứa bé này, chắc phải được di truyền từ gen tốt lắm đây. Chẳng lẽ…… Người đàn ông kia xuất sắc lắm sao? Điền Kỳ Kỳ chỉ nhớ mang máng , ngũ quan của người kia tinh xảo, khuôn mặt lộ ra một sự cuốn hút trí mạng, lại có một loại khí chất vương giả khiến người khác không thể với đến. Anh ta sống có tốt không ? Anh ta vẫn luôn ở trong thành phố này sao? Anh ta có khi nào nhớ đến buổi tối hôm ấy, nhớ đến cô gái triền miên suốt đêm với anh ta? Anh ta có biết rằng ở nơi nào đó, anh ta có một đứa con trai lanh lợi và thông minh như vậy ?
“Chuyện của người lớn, con nít không nên hỏi nhiều.” Điền Kỳ Kỳ đột nhiên thấy bực bội. Tại sao cô lại nhớ đên người đàn ông khốn kiếp koa chứ? Anh ra cướp đi cái quý nhất của cô, tại sao cô lại có chút hi vọng đối với anh ta? Điều tốt nhất là cả đời này hai người họ sẽ không gặp nhau nữa, anh ta cũng không biết đến sự tồn tại của Điền Bảo Bảo, cũng không có ai có thể giành quyền nuôi con với cô. Điền Kỳ Kỳ đăm chiêu suy nghĩ.