⬅ Trước Tiếp ➡
Thật ra Mộ Liêm Xuyên không muốn đi, nhưng cũng không thể ở lại, chỉ có thể sờ sờ chiếc mũi, lái xe rời khỏi.
Thương Chấn lại cảm thấy không sao cả, dù sao cũng đã giãn cả gân cốt, nên về nghỉ ngơi thật tốt rồi.
Duy nhất chỉ có Tư Đồ Sóc không hiểu được, còn đứng tại chỗ nhìn bộ dạng khóc lóc của người nào đó. Cho đến khi không khí lắng xuống, anh mới kịp phản ứng. Đôi mắt đáng yêu vô tội nhìn về phía Cố Tây Thành đầy lạnh lùng.
- Sao thế?
Cố Tây Thành không trả lời, chẳng biết mang ra một điếu thuốc từ lúc nào, nheo mắt nhìn anh qua làn khói.
Tư Đồ Sóc bị anh nhìn đến rợn tóc gáy, định đưa mắt nhìn qua hướng Mộ Liêm Xuyên và Thương Chấn cầu cứu, thì mới biết được là hai người đó đã từ sớm biến mất rồi. Sau cùng anh mới tỉnh ngộ, quay đầu nhìn Cố Tây Thành cười gượng hai tiếng bảo:
- Hiểu, đã hiểu. tôi biến đây, tôi đi!
Nói xong, anh quay lưng một cách đầy soái khí và lái xe rời khỏi. Rất nhanh, trên đường cao tốc chỉ còn lại Cố Tây Thành và Tô Nhan Hề. Tô Nhan Hề vẫn ngồi dưới đất khóc lóc, khóc một cách bất lực. Cố Tây Thành đỡ cô dậy, nhớ đến hình ảnh của cô trước khi cưới, Tư Đồ Sóc nói như thế nào nhỉ?
Hạ Cẩm Hề chính là đại diện phát ngôn của một nữ thần gợi cảm.
Rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt lúc này đang khóc đến rối tinh rối mù, chẳng những không trang điểm, còn mặc trên người một bộ đồ ngủ hoạt hình.
Đây là đại diện phát ngôn của nữ thần sao?
Cố Tây Thành cười nhạt, đại diện phát ngôn nữ thần kinh thì có!
Anh ta từ từ ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm vào Tô Nhan Hề. Trong khi đối phương còn chưa phản ứng thì anh nâng cằm của cô.
- Khóc lóc đủ chưa?
Mặt đầy nước mắt, bẩn chết đi được.
Tô Nhan Hề ánh mắt đầy lệ nhìn anh một cách đáng thương, chớp chớp mắt.
Hầu như chẳng nghe được những gì anh đang nói.
Cố Tây Thành không giận thay vào đấy còn cười một cách tà mị:
- Hạ Cẩm Hề, cô đang giả vờ ngốc với tôi à? Nnửa đêm còn mặc bộ đồ ngủ chạy đến đây không phải là vì muốn được sự chú ý của tôi đấy sao?
-----------
Dịch: T
Biên tập: BảoNhi
⬅ Trước Tiếp ➡