Bàn tay của Cố Tây Thành dùng sức nắm chặt, siết phát ra âm thanh.
- Người phụ nữ này……
Anh đi qua đỡ Tô Nhan Hề đứng dậy, để cô đứng đối diện anh.
- Rốt cuộc cô muốn làm gì!
Không ngoan ngoãn đợi ở Cố gia, lại chạy ra đường cao tốc tìm chết.
Tô Nhan Hề đẩy mạnh anh ra, cô không có thời gian để đôi co với anh.
Lúc này trên bầu trời phát ra tiếng ùng ùng, anh chợt ngẩng đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy một chiếc máy bay bay ngang xuyên qua lớp mây.
- Mẹ ơi ……
Dường như trong tích tắc, sức lực của Tô Nhan Hề như bị hút sạch, toàn thân bất lực ngồi quỵ xuống đất, ánh mắt nhìn lên bầu trời. Và khóe mắt cô, từng giọt từng giọt nước mắt tuôn rơi, sau cùng ướt cả khuôn mặt cô.
Mẹ ơi, mẹ ơi!
Tô Nhan Hề bất lực, hét lên trong tim, dần dần biến thành tiếng khóc xé lòng. Mẹ ơi đừng đi, về đây, đừng bỏ lại con một mình.
Thấy cô khóc đau thương khiến bốn đại công tử đều bị shock, nhất là Cố Tây Thành, trong lòng anh cũng cảm động theo, đôi mắt sâu nhìn chằm chằm vào đôi mắt đầy nước mắt của cô.
Tư Đồ Sóc lo lắng đi đến, nói nhỏ với anh:
- Cô ấy, không phải là bị thương ở đâu rồi chứ?
Cố Tây Thành liếc mắt qua, dìu Tô Nhan Hề lên lần nữa.
- Hạ Cẩm Hề, cô đứng dậy cùng tôi.
- A…., buông tay!
Tô Nhan Hề chịu không nổi thét lên, cố dùng hết sức đẩy tay Cố Tây Thành ra, hét vào anh.
- Đừng có kêu tôi là Hạ Cẩm Hề, tôi không phải Hạ Cẩm Hề, tôi ghét Hạ Cẩm Hề, thật sự rất rất rất ghét, làm sao cô ấy có thể ……
Sao có thể dắt mẹ đi chứ, chẳng lẽ không biết trong cuộc đời của cô chỉ còn mỗi mình mẹ thôi sao chứ?
- Cô ấy bị sao thế?
Tư Đồ Sóc hoài nghi trừng lớn hai mắt, đánh giá Tô Nhan Hề, làm gì có chuyện tự mình ghét mình, hay là bị va chạm xong ngớ ngẩn luôn rồi?00:00 / 03:13Cố Tây Thành tự dung bị rống một liền trầm mặc không nói, nhưng giờ đây khuôn mặc tuấn tú lạnh đến dọa người. Vài phút sau anh mới quay qua hướng Mộ Liêm Xuyên và mọi người nói:
- Mọi người đi trước đi.