⬅ Trước Tiếp ➡
Người tài xế nhìn thấy cảnh này, lập tức trợn tròn mắt.
Tô Nhan Hề mở cửa sổ, nói với người tài xế:
- Anh về trước đi, tôi sẽ đi một mình.
Thế là, cô dùng sức nhấn chân gas.Vèo một tiếng, xe nhanh chóng phóng đi, một giây sau đã đâm qua rào cản.
- Thiếu phu nhân......
Tài xế bị hành động của cô ấy dọa chết khiếp, thấy xe đang lắc lư, muốn lên phía trước để xem.
Không tưởng tượng nổi, chiếc xe lại bắt đầu nổ máy và nhanh chóng chạy tiếp.
Người tài xế muốn đuổi cũng đuổi không kịp, chỉ ngây ngốc nhìn theo.
Tô Nhan Hề mở to đôi mắt sáng nhìn về phía trước, chỉ có cô biết tay cô toát mồ hôi lạnh. Mặc dù cô cũng giành thời gian rỗi để học lái xe cùng An An, nhưng cô căn bản co vẫn chưa thành thạo. Nếu như là thường ngày, cô nhất định sợ hãi đến hét lên. Nhưng khi nghĩ về mẹ, nỗi sợ hãi hoàn toàn bị đánh bại. Cô buộc mình phải bình tĩnh, gia tăng tốc độ đi thẳng, làm theo các hướng dẫn của Lục An An.
May thay, trên đường không có xe...
Đợi đã, cái gì thế?
Trước mắt, đột nhiên đèn lấp lóe, nó rõ ràng là đèn pha xe hơi.
Trời ơi, sao đột nhiên có chiếc xe chạy đến? Mà còn là cùng một tuyến đường với cô, thậm chí không chỉ có một chiếc xe.
Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?
Tô Nhan Hề đột nhiên hoảng sợ, dưới phản xạ có điều kiện, cô liều mạng nhấn còi xe.
Cô không biết họ có để ý đến mình không, chỉ biết rằng chiếc xe không dừng lại, nó là nhanh chóng chạy nhanh về phía cô.
Khoảng cách ngày càng gần hơn!
- A a a!!
Thấy chiếc xe sắp đâm tới, Tô Nhan Hề phanh xe một cách nhanh chóng, quay xe, nhắm hai mắt lại.
Két, ầm...... Trong nháy mắt, mấy chiếc xe đều phanh lại, âm thanh đâm sầm cùng lúc vang lên, lập tức âm thanh chói tai phá vỡ sự yên tĩnh của không gian.
------------
Dịch: T
Biên tập: BảoNhi
⬅ Trước Tiếp ➡