⬅ Trước Tiếp ➡
Cô muốn ngăn Hạ Cẩm Hề lại, ngăn cô ấy đưa mẹ đi.
- Sân bay? Nhưng mà thiếu phu nhân, bây giờ trời tối rồi.
- Tôi có việc rất quan trọng phải đi đến sân bay!
Tô Nhan Hề nắm lấy bàn tay của người quản gia, mong ông đồng ý.
- Xe, có xe không?
Quản gia nhìn bộ dạng lo lắng của cô, nghĩ đã xảy ra việc nghiêm trọng, nhanh chóng gật đầu.
- Tôi lập tức chuẩn bị xe cho thiếu phu nhân.
Có một chiếc xe trong gara của Cố gia, quản gia gọi người lái xe đưa Tô Nhan Hề đi. Tô Nhan Hề vô cùng biết ơn, nhanh chóng lên xe, để lái xe đi thẳng đến sân bay.
Trên đường đi, cô luôn thúc giục người lái xe, nhín thấy thời gian trôi, trái tim cô như đang mắc ở trong cổ họng.
Ban đầu đường cao tốc trơn tru không có vật cản, nhưng đến giữa đường lại có thông báo cấm xe chạy. Người tài xế bị gây khó dễ dừng xe lại:
Thiếu phu nhân, phía trước không qua được.
- Sao vậy? Tại sao không qua được?
Tô Nhan Hề nghi hoặc hỏi:
- Đoạn đường phía trước bị ngăn lại!
- Ngăn lại?
Tô Nhan Hề nhìn qua phía trước cửa sổ, quả nhiên......
Chán nản, tại sao lại ngăn đường vào lúc này, lại vào thời gian gấp gáp này? Tô Nhan Hề đẩy cửa xuống xe, nhìn xung quanh, thế mà ngay cả một cảnh sát giao thông cũng không thấy, thế này là thế nào?
00:00 / 00:00- Thiếu phu nhân, hay chúng ta đi đường vòng.
Người tài xế xuống xe khuyên.
Tô Nhan Hề lắc đầu, không được, không đi thì không kịp nữa rồi, cô cần đi tìm mẹ.
Trong lòng bỗng nhiên có một niềm tin vững chắc như mách bảo cô, cô đã không ngần ngại quay lại xe, ngồi vào vị trí lái xe.
- Thiếu phu nhân, cô muốn làm gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡