Trần Kính Tông nghiêng đầu, gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn bị ánh nắng chiếu sáng.
Hiểu lầm ý của nàng, Trần Kính Tông cười nhẹ nói "Ta chỉ ôm nàng quay về, không phải muốn làm nữa."
Hoa Dương cố gắng để không bị hắn dắt theo hướng suy nghĩ lệch lạc, tò mò mà nhìn hắn "Ngươi không sợ sao?"
Trần Kính Tông "Sợ cái gì?"
Hoa Dương đang muốn chọc thủng thân phận "ma quỷ" của hắn, trong viện đột nhiên truyền đến một tiếng hắt xì, Hoa Dương ló đầu nhìn qua, liền thấy tiểu nha hoàn Trân Nhi đang lo lắng che miệng đứng ngoài phòng bếp, đại nha hoàn Triêu Nguyệt đưa lưng về phía nàng, hình như đang dạy dỗ Trân Nhi.
Nhân lúc các nàng còn chưa chú ý tới bên này, Hoa Dương nhanh chóng nâng chân phải lên, mũi chân chống lên cửa đóng hai cánh cửa lại để tránh một màn bất nhã của nàng và Trần Kính Tông bị bại lộ.
Chân nhỏ trắng nõn yểu điệu vụt qua trước mắt mình, ánh mắt Trần Kính Tông lại tối sầm lại.
Tiếc là thật sự không thể làm chuyện gì nữa.
Đặt nàng vào trong giường Babu, chú ý thấy động tác nhỏ nhanh chóng thu hai chân vào trong chăn của nàng, như là không muốn để hắn nhìn thấy nữa, Trần Kính Tông cười cười, hỏi "Để ta hầu hạ nàng thay quần áo hay là gọi đám nha hoàn đi vào?"
Hoa Dương yên lặng nhìn chằm chằm hắn "Đám nha hoàn đi vào thì ngươi sẽ đi sao?"
Vẻ mặt Trần Kính Tông cổ quái "Nàng muốn ta ở lại?"
Trước đây hắn đều sẽ ra ngoài, bởi vì không muốn nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của nàng.
Hoa Dương vừa định gật đầu, đột nhiên nhớ quần áo bẩn bị hắn vứt trên mặt đất.
"Ở lại nhưng không được để bọn nha hoàn nhìn thấy, với lại, thu dọn quần áo của ngươi đi."
Nàng gan dạ nhưng bọn nha hoàn chắc chắn sẽ sợ ma.
Trần Kính Tông chỉ nghĩ là nàng xấu hổ không muốn để bọn nha hoàn biết được chuyện thân mật tối qua, hắn chưa thèm nghĩ thêm đã đồng ý.
Đợi trong tầm mắt không còn giấu vết của hắn, Hoa Dương mặc quần áo nằm rải rác trên giường vào, làm bộ như mới vừa ngủ dậy, lay lay chuông vàng luôn đặt ở đầu giường.
Triêu Vân phụ trách gác đêm đi tới, vén màn lụa lên.
Hoa Dương phát hiện nàng ta mặc rất mộc mạc, áo xanh váy xanh, trên đầu chỉ cắm trâm gỗ.
Hoa Dương cực kỳ thích chưng diện, không cho phép vẻ ngoài của mình có sai sót gì, yêu cầu với nha hoàn bên người cũng khá cao, như Triêu Vân, Triêu Nguyệt bình thường cũng trang điểm giống như khuê tú nhà khác.
Nàng yên lặng nhìn Triêu Vân, trong trí nhớ, hình như Triều Vân cũng từng có thời điểm ăn mặc như vậy, là...
"Công chúa, sao lại không thấy phò mã?"
Triêu Vân liếc qua phía tịnh phòng một cái, cảnh giác hỏi.
Phò mã là một người thô kệch, công chúa lại là một người muôn vàn tiểu tiết, nàng vẫn luôn ghét bỏ phò mã giành trước nàng mà đi tịnh phòng trước.
tịnh phòng là nhà vệ sinh đó =
Hoa Dương kinh ngạc nhìn nàng ta "Phò mã?"
Triêu Vân hạ giọng "Đúng vậy ạ, nô tì vẫn luôn ở bên ngoài, không thấy phò mã đi ra."
Hoa Dương chỉ cảm thấy trong đầu "ông" một tiếng, các loại nghi hoặc rốt cục đều có đáp án tại thời khắc này.
Thân thể ám áp của Trần Kính Tông, phòng viện đơn sơ như thể từng thân thuộc, đại nha hoàn bên người ăn mặc giản dị...
Hóa ra không phải hồn ma Trần Kính Tông hoàn dương tới gặp nàng, mà là nàng trở về mấy năm trước
Triêu Vân vẫn nghĩ là công chúa bị kinh động bởi chuyện "phò mã tranh tịnh phòng", trong lòng nhảy một cái, cố ý hướng về phía tịnh phòng, hô "Phò mã mau ra đây ạ, công chúa có chuyện muốn hỏi người "
Trần Kính Tông không nghi ngờ gì, nhưng trước khi ra ngoài thì bỏ quần áo có dính "chứng cứ" vào thùng nước chuẩn bị sẵn trong tịnh phòng, chà xát lung tung vài cái rồi vắt khô.
Cuối cùng lúc hắn đi ra, chủ tớ Hoa Dương đều quay đầu nhìn sang.