Trần Kính Tông vẫn để trần thân trên, trong tay còn cầm một bộ quần áo bị vắt như sợi dây thừng.
Chủ tớ hai người đồng thời cụp mắt.
Trần Kính Tông nhìn Hoa Dương thêm vài lần, trước tiên đi qua bên tủ quần áo lật ra một bộ đồ rồi nhanh chóng mặc vào.
"Gọi ta có chuyện gì?"
Đi tới bên ngoài giường Babu, Trần Kính Tông nghi ngờ hỏi, rõ ràng một khắc trước nàng còn dặn dò mình nhất định phải núp cho kĩ.
Triêu Vân vụng trộm nháy mắt với chủ tử.
Hoa Dương dừng một chút, nói "Ta muốn tắm rửa, ngươi đi ra ngoài trước đi."
Trần Kính Tông ...
Sao lại có loại cảm giác nàng vừa xuống giường đã trở mặt vậy?
Nhưng hắn vẫn nghe theo mà rời đi.
Phu thê hai người ở tại Tứ Nghi đường.
Mặc dù chỉ là viện một cửa vào nhưng lại là cái viện to nhất trong tòa nhà Trần gia cũ, được đặc biệt xây dựng vì nàng.
gốc ở đây là viện một tiến, ví dụ kiểu nhà thời xưa đi vào một cửa một đoạn lại đi vào thêm cửa nữa thì là hai tiến vậy á
Hai nhà đại ca, tam ca lần lượt ở phía trước bọn họ, cũng là viện một cửa vào có sương phòng đông tây, nhưng lại không có buồng phụ và phòng bếp nhỏ như bọn họ, mỗi ngày ăn cơm uống nước đều phải phái nha hoàn tới nhà chính lấy, mà cái gọi là nhà chính kia, cũng chỉ là một căn nhà ba cửa vào mà thôi, so ra thì kém hơn so với nhà lớn Trần gia ở kinh thành.
Sương phòng của huynh tẩu bên kia đều bị hài tử chiếm, mà bọn họ bên này, sương phòng phía tây bị công chúa chia thành thư phòng, khố phòng, sương phòng phía đông thì...
Trần Kính Tông giật giật khóe miệng.
Nàng ghét bỏ hắn, vừa chuyển vào nhà cũ, nàng liền nói nan nếu phu thê hai người phải để tang, vì tránh hiềm nghi, hắn vẫn nên ở sương phòng thì hơn.
Cho nên, đêm đầu tiên Trần Kính Tông một mình ngủ ở sương phòng.
Ngày thứ hai, nàng phát hiện một con côn trùng đen ngòm, bởi vì Triêu Vân, Triêu Nguyệt cũng sợ nên nàng mới gọi hắn trở về.
Nhưng mà cũng chỉ giới hạn vào ban đêm, ban ngày phu thê hai người cơ bản là ở hai phòng riêng biệt, đa số quần áo của hắn cũng để ở sương phòng phía đông.
Không sai sử nha hoàn mà nàng mang tới, Trần Kính Tông tự đến phòng chứa nước lấy một thùng.
Súc miệng rửa mặt xong, Trần Kính Tông ngồi xổm trên mặt đất, dùng thấu đậu giặt lại quần áo lần nữa, triệt để loại bỏ mùi vị của đám con cháu trên người.
bột giặt thời xưa, nghiền từ đậu ra
Lúc hắn ra ngoài phơi quần áo, thấy Trân Nhi, Châu Nhi đang loay hoay mang nước nóng vào phòng.
Viện ở nhỏ, nàng lại không thích hạ nhân của Trần gia đến chỗ của mình, cho nên Tứ Nghi đường chỉ có bốn nha hoàn là Triêu Vân, Triêu Nguyệt, Trân Nhi, Châu Nhi.
Thật ra cũng đủ dùng, chỉ là bốn nha hoàn phải làm nhiều việc nặng hơn so với khi còn ở kinh thành.
Treo xong quần áo, Trần Kính Tông xoay người, trông thấy ống khói trong phòng bếp nhỏ bốc lên từng luồng khói.
Trần Kính Tông lại nhớ tới tối hôm qua.
Không trách nàng oán giận được, một đường từ kinh thành đến đây, một đại nam nhân như hắn cũng chịu giày vò, công chúa nũng nịu ăn không ngon ngủ không yên, người cũng gầy đi.
Vất vả đến nơi, lại vì để tang nên không thể đụng vào đồ ăn mặn, mỗi ngày húp cháo qua bữa, tâm tình cũng không tốt, khi nào mới có thể nuôi thịt trở lại?
Vì nàng cũng vì chính mình, Trần Kính Tông cũng không thể ngồi yên một chỗ.
Nhân dịp sắc trời còn sớm, Trần Kính Tông đi vòng qua phía tây căn phòng, thuần thục trèo lên tường rồi nhảy xuống.
Trấn Thạch Kiều dựa vào núi, ở cạnh sông, rất khéo là nhà Trần gia nằm ở góc Tây Bắc của trấn, đi nửa dặm về sau là con suối nhỏ, vượt qua suối nhỏ đi thêm nửa dặm nữa là một ngọn núi thấp nhưng dài liên miên.
Nước ấm pha xong, Hoa Dương đi tắm trước, cố ý không để nha hoàn theo vào hầu hạ.