⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp trước nàng xem Lăng Châu là nơi nghèo khó xa xôi, nghĩ rằng đến là để chịu khổ, không có gì để viết cả, cho nên sẽ chỉ ở lúc trước khi qua năm gửi một phong thư về đối phó qua loa.
Bây giờ nàng muốn viết chút chuyện thú vị, để mẫu hậu và đệ đệ tin rằng nàng ở chỗ này sống rất tốt.
Mới viết được "Mẫu hậu tôn giám" thì Triêu Vân tới báo tin.
"Các ngươi đều lui ra đi."
Tay phải Hoa Dương cầm bút, tay trái cầm ống tay áo, tiếp tục viết chữ.
Trần Kính Tông bưng khay bước vào phòng chính thì thấy Triêu Vân, Triêu Nguyệt một trước một sau đi ra.
Vẻ mặt hắn như thường, tựa như cũng không thèm để ý chuyện bị bọn nha hoàn biết hắn đích thân hầm canh cá cho công chúa.
Triêu Vân, Triêu Nguyệt cúi đầu tránh sang một bên nhường đường cho hắn, lúc Trần Kính Tông từ trước mặt đi qua, hai nàng đều ngửi thấy một cỗ mùi canh mê người.
Triêu Vân không có tiền đồ mà nuốt một ngụm nước bọt.
Đối với các nàng mà nói, canh cá đúng thật không phải thứ hiếm lạ gì, nhưng ba tháng không được ăn rồi, một bát canh cá cũng thành mỹ vị nhân gian.
Cách một tấm rèm.
Trần Kính Tông đi thẳng tới bên bàn đọc sách, đặt khay xuống đối diện Hoa Dương.
Hoa Dương khẽ ngẩng đầu, chỉ nhìn bát canh một cái rồi lại chuyên tâm viết chữ.
Trần Kính Tông mở nắp bát canh ra, mùi thơm nồng nặc lập tức tỏa ra xung quanh.
Lông mi Hoa Dương khẽ nhúc nhích, lại làm như cái gì cũng không ngửi được.
Trần Kính Tông không đi xem nàng đang viết gì, múc một chén canh cá ra để nguội bớt, lại ngồi xuống, dùng đũa gắp một ít thịt không xương trên đầu cá rồi đặt vào trong một cái đĩa nhỏ.
"Canh vẫn còn hơi nóng, ăn thịt trước đi."
Sau khi gắp được năm sáu miếng thịt cá, Trần Kính Tông đẩy đĩa qua bên phía nàng.
Vẻ mặt Hoa Dương nhàn nhạt "Ta tới để để tang cho lão thái thái, không phải tới ăn thịt."
Trần Kính Tông "Nàng gầy như vậy, lão thái thái thấy sẽ đau lòng."
Hoa Dương "Sao thế được, ta vừa gả tới đã xem ngươi như hàng hóa mà xoi mói, ngày nào cũng tỏ thái độ với ngươi, còn không cho ngươi lên giường ngủ, lão thái thái sẽ chỉ trách ta ủy khuất cháu ngoan của nhà nàng."
Trần Kính Tông ...
"Yên tâm, lão thái thái lá gan nhỏ, cho dù ta đêm nào cũng ngủ dưới đất, nàng cũng không dám chống đối công chúa."
Hắn rất nhanh đã đáp lại một chiêụ
Hoa Dương nhìn nhìn đĩa thịt cá kia, rồi ngước mắt nhìn hắn "Nếu trong lòng ngươi đã tức giận, cần gì phải tới trước mặt ta tỏ vẻ xum xoe?"
Trần Kính Tông "Nàng ở nhà chúng ta đói bụng gầy đi, ta không nuôi nàng béo một chút, hồi kinh khó mà giải thích với hoàng thượng."
Hoa Dương tiếp tục viết chữ "Tâm trạng không tốt, cho dù có nấu ngon cũng không có khẩu vị ăn."
Trần Kính Tông "Ta nhỏ giọng ăn cơm thì tâm trạng nàng sẽ tốt?"
Hoa Dương ngầm thừa nhận.
Trần Kính Tông còn muốn nhắc lại chuyện lên giường ngủ nhưng sợ hai người lại cãi nhau, đành phải đồng ý với nàng trước "Được, nàng ngoan ngoãn ăn thịt uống canh thì ta sẽ sửa."
Hoa Dương thật lòng muốn đối xử với hắn tốt một chút, lúc này thấy hắn lui một bước, nàng cũng không tiếp tục khó chịu nữa.
Nàng dời giấy bút qua một bên, bưng đĩa qua.
Trần Kính Tông lập tức đưa đũa tới.
Thịt cá rất tươi, hơi hơi mặn vừa miệng, Hoa Dương ăn kỹ càng lại cẩn thận, may mà cũng không ăn phải xương cá.
Trần Kính Tông ngồi ở đối diện, nhìn lông mi dài của nàng buông xuống, gương mặt gầy gò trắng nõn, cánh môi kiều diễm ướt át.
Không hổ là công chúa, ăn uống gần như không có bất kỳ âm thanh nào, nhưng tựa như trời sinh đã thế, không khiến cho người ta cảm thấy nàng cố ý làm vậy.
"Các tướng sĩ nếu đều có cách ăn như nàng, kỵ binh của bọn giặc cũng xông vào doanh trướng hết."
Trần Kính Tông hơi trào phúng nói.
Hoa Dương cũng không thèm nhìn hắn "Ta không phải tướng sĩ."
⬅ Trước Tiếp ➡