⬅ Trước Tiếp ➡
Triêu Nguyệt đang cạo vảy cá, bên hông đang đeo một cái tạp dề, ở đâu còn có phong thái của đại nha hoàn bên người công chúa như xưa.
Nhưng vì công chúa mà làm việc, Triêu Nguyệt rất vui vẻ mà làm, nghĩ đến lát nữa là có thể hầm một nồi canh cá tươi ngon cho công chúa, khóe miệng nàng cũng vểnh lên.
Triêu Vân đi đến bên cạnh nàng, thấp giọng lẩm bẩm một trận.
Nụ cười trên mặt Triêu Nguyệt liền biến mất, bảo Triêu Vân đi hầu hạ công chúa trước, nàng lau lau tay, dùng ánh mắt tiếc nuối liếc qua con cá đã được cạo vảy một nửa kia, lập tức đi ra khỏi phòng bếp, đi tới dưới bệ cửa sổ của sương phòng phía đông, giọng nói bình thản "Phò mã, công chúa có lệnh, nàng không muốn uống canh cá, nếu người muốn uống thì tự đi hầm ạ."
Nàng nói xong không lâu, Trần Kính Tông từ bên trong đi ra, một tay bưng cái bát rỗng, một tay cầm đũa.
Triêu Nguyệt đúng mực mà đứng.
Trần Kính Tông nhìn về phía phòng chính, cửa sổ kia đã đóng lại, che lại người ở bên trong.
Trần Kính Tông nhíu nhíu mày.
Cãi nhau thì cãi nhau, hắn cũng không giận, nàng là công chúa, có tư cách ghét bỏ hắn, không đau không ngứa, hắn tội gì phải so đo.
Nhưng hắn không thể nhìn nàng tiếp tục tiều tụy nữa, suy cho cùng, là nàng gả cho hắn mới không thể không chịu những khổ cực này.
Trần Kính Tông tới phòng bếp, cửa và cửa sổ đều đóng cực kỳ chặt chẽ.
Triêu Nguyệt ở bên ngoài nghe trong chốc lát, đi bẩm báo công chúa.
Hoa Dương hơi tò mò, nàng biết Trần Kính Tông biết nướng thịt rừng, chẳng lẽ hắn còn biết nấu canh cá? Trên đời này có mấy nam nhân biết làm cơm đâu?
Phòng bếp.
Trần Kính Tông động tác dứt khoát xử lí xong con cá.
Phụ thân qua ba mươi tuổi mới hoàn toàn thu xếp an ổn ở kinh thành, đón cả nhà qua ở, nhưng tổ mẫu ở không quen, nhịn một năm thì dẫn theo cả nhà Nhị thúc quay về nhà cũ.
Lúc Trần Kính Tông mười tuổi cũng mang theo sư phụ dạy võ quay lại, ở mãi đến mười tám tuổi mới bị tổ mẫu giục vào kinh, để hắn đi giành cái tiền đồ.
Trong tám năm đó, tổ mẫu xuất thân từ nông thôn thích đích thân xuống bếp làm cơm, Trần Kính Tông thường xuyên đến giúp một tay, tiện học luôn tài nghệ nấu nướng của lão thái thái.
Cá tự sinh trưởng ở trên núi, xung quanh hồ nước hiểm trở, thợ săn gần đây sẽ không đến đó. Không gặp phải nguy hiểm, cá trong hồ lớn mập mập mạp mạp.
Trần Kính Tông chỉ cắt đầu cá, tạm thời ướp thân cá, giữ lại để buổi trưa gọi nha hoàn làm cá kho.
Đầu cá to bằng bàn tay của hắn, chiên trước hầm sau, nấu trên lửa lớn.
Trước bếp lò rất nóng, lúc Trần Kính Tông đi tới thêm củi, một giọt mồ hôi rơi từ trên trán xuống.
Mở cửa sổ ra sẽ mát hơn một chút, nhưng mùi thơm của canh cá cũng sẽ truyền đi, lỡ như bị gió thổi tới nhà chính, lão đầu tử ngửi thấy lại muốn mắng hắn.
Trần Kính Tông không sợ ai mắng, chỉ là nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, càng không muốn để người nhà ngờ vực vô căn cứ rằng nàng có phải cũng ở đây ăn mặn không, nghị luận sau lưng nàng.
Qua chừng một khắc đồng hồ, Trần Kính Tông giở nắp nồi lên, thấy nước canh bên trong đã sang màu trắng đậm, đậu hũ trơn nhẵn cùng nấm ô nhỏ lăn lộn bên trong.
Trần Kính Tông mở tủ bát ra, tìm được một cái liễn đựng canh hoa văn mẫu đơn màu phấn, lại lấy ra một bộ bát đũa cùng bộ.
Nàng hình như rất thích mẫu đơn, trong phòng ngoài phòng khắp nơi đều có thể thấy được bóng dáng của mẫu đơn.
Triêu Vân trốn ở sau cửa sổ gian nhà chính, nhìn thấy cửa phòng bếp mở ra, phò mã gia cũng bưng khay đi về phía phòng chính, nàng nhanh chóng vào bên trong bẩm báo cho công chúa.
Hoa Dương ngồi ở bên cạnh bàn, trước mặt trải một tờ giấy lớn, đang chuẩn bị lần lượt viết một phong thư nhà cho mẫu hậu và đệ đệ ở kinh thành.
⬅ Trước Tiếp ➡