⬅ Trước Tiếp ➡
“ Cứ tổn thương với nhau như thế này ? ” Khương Thục đồng hỏi。
“ Đúng,chính là tổn thương vầy vò với nhau。” Lục Chí Khiêm bắt đầu tức giận,mạnh tay đề máy xe,đến một giao lộ anh ta mạnh tay bẻ lái vô lăng。
“ Anh không muốn sống hả ? ” Khương Thục Đồng hét len,lời chưa nói hết xe đã đụng vào cây,cũng may hai người không bị thương。
Chẳng qua chỉ là nổi sợ vô duyên vô cớ,cơn giận của Lục Chí Khiêm chưa nguội,quay qua liền bóp chặt cổ của Khương Thục Đồng, “ tôi bóp chết cô! ”
Tròng đen của Khương Thục Đồng phóng to,cô ta dùng sức mạnh tay nắm chặc tay của Lục Chí Khiêm,lúc này mặt cô đỏ rực,ho không ra,“ Lục Chí Khiêm,tốt nhất anh giết chết tôi。”
Lục Chí Khiêm đột nhiên khóc lên,khóc không thành tiếng,trên mặt có nước mắt。
Khương Thục Đồng đã quên đi sự đau đớn trên người, ngơ ngơ nhìn Lục Chí Khiêm。
Buông tay cô ta ra là khi cảnh sát tới,nhưng trên cổ của Khương Thục Đồng đã có vết dấu đỏ。
Cho nên sáng thứ hai khi đi làm,các đồng nghiệp mới quen biết nói,“ ôi,thứ trên cổ của Thục Đồng là gì vậy ? Chúng tôi không nhìn thấy, gì cũng không nhìn thấy。”
Rõ ràng là vết thương,họ tưởng là dấu vết của sự thân mật。
Đúng lúc hôm nay,Cố Minh Thành cũng đến công ty,nghe nói anh ta có rất nhiều công ty,không hiểu sao anh ta lại đến công ty mà Khương Thục Đồng đang làm việc。
Một lúc sau,điện thoại trên bàn của Khương Thục đồng reo lên,quả nhiên là Cố Minh Thành gọi cho cô ta。
Anh ta giao cho Khương Thục Đồng một xấp hồ sơ,“ Đây là hợp đồng phân chia của Lục Chí Khiêm,lần trước chưa đưa thành công,cô đưa cho anh ta。”
Khương Thục Đồng nhỏ nhẹ nói : “ ừ,được。” Khẩu khí như con mèo Ba Tư。
Đợi khi vừa quay lưng,lại bị Cố Minh Thành gọi lại。
“ Sao vậy ? ”,ánh mắt vô tội nhìn Cố Minh Thành。
“ Mong Lục Phu Nhân lần sau đừng mang những dấu ấn của ‘ Chốn phòng the ’ đến văn phòng。”
Ánh mắt sắc bén của Cố Minh Thành chiếm lấy Khương Ngọc Đồng,lạnh lùng nói。
Giờ đến anh ta cũng hiểu lầm hay sao ? Khương Thục Đồng nhắm mắt lại,nhưng dù sao chuyện xấu của gia đình không nên chuyền ra ngoài,cô ta không nói thêm gì。
Khương Thục Đồng về đến nhà,mang hợp đồng đưa cho Lục Chí Khiêm,Lục Chí Khiêm nghi ngờ,ánh mắt giận dữ nhìn Khương Thục Đồng, Khương Thục Đồng không lý giải。
“ Mấy hôm trước cô ở đâu ? ” Lục Chí Khiêm mang một cử chỉ và vẻ mặt “ Chụp Mũ ” 。
Ánh mắt của Khương Thục Đồng bắt đầu úp mở,“ Tôi ở khách sạn ” 。
“ Ở khách sạn,cô nói dối!Cô rõ ràng đi theo Cố Minh Thành,tôi đã xem được hệ thống giám sát,một nam một nữ,lúc đêm khuya,làm được gì nào ? Anh ta là người đàn ông tạp nham mà cô đã kiếm từ bên ngoài phải không ? Tôi nói hôm đó vì sao cô mời anh ta một ly,anh ta lại cho tôi dự án đó,hai người sớm đã quen biết nhau phải không ? ” Lục Chí Khiêm mạnh tay xô đẩy Khương Thục Đồng,lại do Khương Thục Đồng là phụ nữ,hơi sức yếu。
Hồi xưa tuy Lục Chí Khiêm la mắng Khương Thục Đồng,nói năng không lựa chọn,nhưng Khương Thục Đồng luôn giử các quy tắc ở nhà,cho nên trong tay Lục Chí Khiêm chưa bao giờ nắm được chứng cứ,nhưng hôm nay,anh ta quả nhiên nhìn thấy đoạn video mà Khương Thục Đồng rời đi,nhưng vẫn biết người đó là Cố Minh Thành,điều này khiến Khương Thục Đồng không thoát được,trên mặt nóng bỏng。
Đôi mắt của Lục Chí Khiêm đỏ lên,y như một con sói giận dữ。
⬅ Trước Tiếp ➡