⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đến trước cửa,phía sau chuyền lại một câu “ Thứ hai chín giờ sáng,đến làm việc。”
Khương Thục Đồng im lặng,chìa khoá đã trả lại cho Cố Minh Thành,cô ta tìm một khách sạn gần công ty。
Không ngờ đêm thứ hai,cảnh sát đã đến。
Sống đến tầm tuổi này đây là lần đầu tiên Khương Thục Đồng gặp cảnh sát,trong lòng có chút sợ hãi。
“ Là như thế này,Lục Phu Nhân,hiện nay cô đã mất tích hơn bốn mươi tám tiếng,Lục Tiên Sinh đã báo cảnh sát,giờ mời Bà theo chúng tôi về nhà。” Cảnh Sát nghiêm túc mà nói。
Ồ,lại là Lục Chí Khiêm ,anh được đấy,vợ mất tích,lại nhờ cảnh sát đến tìm,giả sử cô ta đã chết bên ngoài,coi như đã chết rồi,anh ta rốt cuộc hận cô ta đến mức nào ?
Không chống lại được cảnh sát,Khương Thục Đồng đã theo họ quay về。
Lục Chí Khiêm đang ung dung ngồi trên ghế sofa hút thuốc,nhìn thấy Khương Thục Đồng,nói một câu,“ Về rồi sao ? Hai đêm nay cô ngủ ở đâu ? ”
“ Tôi kiếm được việc làm rồi ,thứ hai đi làm。”
“ Tôi không quan tâm cô có đi làm hay không đi làm,ba mẹ tối nay muốn gặp mặt chúng ta 。” Lục Chí Khiêm nhích mày nói với Khương Thục Đồng。
Khương Thục Đồng ngơ một hồi,cô ta kết hôn với Lục Chí Khiêm ba mẹ anh ta ngàn lần không vui,chê nhà cô ta là gánh nặng,công xưởng của ba,Lục Chí Khiêm phải tốn rất nhiều vốn mới lắp đầy,tiền trị liệu của mẹ cũng hao tốn không ít。
Đưa Khương Thục Đồng gặp mặt ba mẹ chồng chẳng khác nào đang ép cô ta đi làm chuyện mình không muốn làm vậy y như đang bắt vịt trên kệ,nhưng hôm nay hình như họ có mục đích nào đó,vì cách mẹ chồng đang nhìn chăm chúc vào bụng của Khương Thục đồng “ có thai chưa ? ”
Khương Thục Đồng đỏ mặt, “ chưa có。”
Khương Thục Đồng nhìn sang Lục Chí Khiêm, không có vận động,làm sao mà có ?
Nếu như trước kia rất mong đợi Lục Chí Khiếm lấy cô ta, hiện nay cô ta sớm đã không hy vọng rồi,hai người trong hôn nhân,một khi đã hình thành cục diện nào đó,thì sẽ không thay đổi,cô ta đã nhìn trước được cuộc đời cãi vã với Lục Chí Khiêm rồi。
Trên đường quay về,điện thoại của Khương Thục Đồng reo lên một tiếng,quả nhiên lại là do Ngôn Hỷ gửi qua : “ Lục phu nhân tôi có thai rồi ”,đứa con là của Lục công tử。
Khương Thục Đồng chế giễu cười,cũng đúng lúc lắm,mẹ chồng đang muốn gì người phụ nữ lại có cái đó。
Nhưng nghĩ lại chắc không phải do quan hệ lần trước tại khách sạn mà có thai,không thể nhanh như vậy được。
Một nụ cười mỉa mai trên môi cô,gửi lại tin nhắn cho Ngôn Hy,“ Đã có thai rồi động tác còn lớn như thế,không sợ làm hư thai sao ? ”
“Tôi cũng không muốn,nhưng do chồng cô không nhịn được,ngày nào cũng bắt người ta phải chiều,tôi đâu còn cách nào nữa ? ”
Khương Thục Đồng cũng có thể suy nghĩ ra vẽ mặt quyến rũ lẳng lơ của người mẫu kia。
“ Ly hôn thôi,thứ mà tôi không có,Ngôn Hy đã có,mẹ anh biết được chắc sẻ rất vui mừng ” ,Khương Thục Đồng đưa tin nhắn tới trước mắt cho Lục Chí Khiêm xem。
Sau khi Lục Chí Khiêm đọc xong,cắn chặt đôi môi,“ cô đừng hòng ! Chỉ cần tôi còn sống,cô đừng hòng cũng đừng nghĩ rằng có thế thoát được。
⬅ Trước Tiếp ➡