⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chỉ nghĩ muốn sớm kí xong hợp đồng rồi rời khỏi.
Sau khi kí xong hợp đồng, lão tổng đó liền rời khỏi, chỉ còn lại Khương Thục Đồng và Lục Chí Khiêm, Khương Thục Đồng thở dài nhẹ nhõm, xem ra mình suy nghĩ quá nhiều rồi.
Cầm vào điện thoại mới thấy tin nhắn của Cố Minh Thành đã gửi cho cô từ lúc nào: những chuyện liên quan đến tới việc kí hợp đồng, em không được tham dự vào, đừng nên tiếp xúc nhiều quá với Lục Chí Khiêm.
Khương Thục Đồng trong lòng thấy rối bời, nhưng mà bây giờ đã phóng lao rồi, phải theo lao thôi, cô phải làm như thế nào đây?
Lúc cô đang bối rối, bàn tay của Lục Chí Khiêm đã nhanh chóng đặt lên bàn tay cô, “Thục Đồng, không dễ gì mới tới Thượng Hải, đã lâu không gặp em, anh rất nhớ em”.
Khương Thục Đồng liền tát vào mặt Lục Chí Khiêm một bạt tai, chả trách Cố Minh Thành không cho cô đi, thì ra là để đề phòng Lục Chí Khiêm.
Lục Chí Khiêm choáng váng, Khương Thục Đồng trước giờ mà anh biết, tính cách không dữ dằn như bây giờ.
Anh có chút thẹn quá hóa giận, đứng dậy định dùng vũ lực đối với Khương Thục Đồng. Đúng lúc này, Từ Mậu Thận mới từ bên ngoài bước vào, chỉ tay vào Lục Chí Khiêm nói: “Thục Đồng có ý tốt giúp anh, anh có còn là người nữa không?”
Lục Chí Khiêm cảm thấy bản thân lại bị oan ức quá, vẫn chưa làm gì liền bị ăn tát vào mặt, vừa rồi anh chẳng qua muốn bày tỏ nỗi lòng thôi.
Anh ta trừng mắt nhìn Khương Thục Đồng và Từ Mậu Thận, khuôn mặt đang đùng đùng tức giận đột nhiên liền cười: “Hừ, Cố tổng không cần em nữa, hay là em đang cắm sừng anh ta? Bây giờ lại dan díu với người này”.
Khương Thục Đồng lập tức nổi giận, mấy ngày nay, cô đang vì chuyện này mà đau lòng.
Lục Chí Khiêm vừa bước ra khỏi cửa, vẫn chưa lên xe, liền nhìn thấy một người bước tới, không ngờ là Cố Minh Thành, nhìn thấy Lục Chí Khiêm, “Bốp”, một nắm đấm vào mặt anh ta.
Lục Chi Khiêm chao đảo té xuống đất, hay lắm, hôm nay vừa bị Khương Thục Đồng cho ăn bạt tai, bây giờ lại bị Cố Minh Thành đánh vào má phải, trước mặt Cố Minh Thành, anh dù tức nhưng cũng không thể nổi giận được, tỏ vẻ không giận gì cả.
Xem ra Cố Minh Thành rất rõ mục đích của anh ta ... chính là muốn tiếp cận nhiều với Khương Thục Đồng một chút.
Chuyện vừa mới xảy ra trong khách sạn, Cố Minh Thành trong lòng rõ như ban ngày.
Cố Minh Thành không muốn nói chuyện với Lục Chí Khiêm, liền bước vào trong căn phòng kí hợp đồng đó, nhìn thấy Khương Thục Đồng đang nói chuyện với Từ Mậu Thận, Khương Thục Đồng nói cô không biết Lục Chí Khiêm có mục đích này, Từ Mậu Thận nói, dù không biết cũng không sao, cuối cùng thì cũng không xảy ra chuyện gì cả.
Khương Thục Đồng cũng còn một chút sợ hãi: “Dạ!”
Quay đầu, lại nhìn thấy Cố Minh Thành đứng ở đó, khuôn mặt của Khương Thục Đồng liền biểu lộ ra rõ sự vui mừng: “Anh đến rồi à?”
Nhưng Từ Mậu Thận biết sự việc không hay, Khương Thục Đồng không nghĩ được nhiều như vậy.
Tâm tư đàn ông, đàn ông mới biết.
“Từ tổng cũng tới Thượng Hải rồi à?” Cố Minh Thành từng bước từng bước đi tới, đứng kế bên Khương Thục Đồng.
“Thục Đồng không liên lạc được với anh, tôi liền lập tức tới đây, con người của Lục Chí Khiêm anh cũng biết rồi mà.” Từ Mậu Thận nói, hậu quả của sự việc anh đã sớm nghĩ tới, chỉ có duy nhất không nghĩ tới việc Cố Minh Thành nhìn thấy ngay lúc anh và cô đang ở với nhau.
⬅ Trước Tiếp ➡