Sau khi Từ Mậu Thận và Niếp Thành Thành quay về,Cố Minh Thành kéo lại tay của Khương Thục Đồng,thì lên xe。
Xe lái theo hướng về nhà của Khương Thục Đồng,trên đường về,Cố Minh Thành hỏi một câu, “Mục đích của buổi cơm này,em hiểu rõ chứ?”
“Vốn dĩ cũng không suy nghĩ nhiều,sau đó cũng hiểu được rồi !” Giọng nói của Khương Thục Đồng rất nhỏ。
Đối với sự nhắc nhỡ đã hiểu hết trong lòng của Cố Minh Thành,Khương Thục Đồng cũng không biết làm như thế nào,nhưng mà có một vấn đề cô ta không hiểu:Cô ta và Từ Mậu Thận không xảy ra chuyện gì hết mà。
Cho nên,cô ta đã hỏi một câu, “Nhưng em không biết,vì sao anh lại có suy nghĩ như thế này?”
Cố Minh Thành hanh lạnh một tiếng,“Không hiểu sao?”
Khương Thục Đồng “Ừ”,xem như đã trả lời rồi。
“Không hiểu,vậy thì từ từ suy nghĩ。”
Đưa Khương Thục Đồng về đến nhà,xe của Cố Minh Thành đã quay đầu về nhà,không có một chút dây dưa hay là không dứt khoát。
Sau hai ngày Lục Chí Khiêm đã gọi điện thoại đến,nói dự án đấu thầu đó thành công rồi,nhưng mà cần người phụ trách của doanh nghiệp đến đó ký tên,thời gian ký hợp đồng là ba giờ chiều,thời gian rất gấp,Lục Chí Khiêm hỏi Khương Thục Đồng có thể quay về Thượng Hải không,tiền xe anh ta sẽ trả。
Khương Thục Đồng nhăn lại chân mày,trước đó sở dĩ không muốn Lục Chí Khiêm dính líu đến công ty của ba,chính là không muốn liên hệ với anh ta quá nhiều,ngày nay,xem ra,cô ta cũng không trốn được。
Phản ứng đầu tiên là từ chối,nhưng mà nghĩ đến nội dung của hợp đồng đó,Khương Thục Đồng nghĩ,hay là hỏi ý kiến của người đó thôi,dù sao trên mặt kinh doanh,cô ta không biết gì hết,kiến thức rất ít,còn có quy tắc nữa,cô ta hoàn toàn không hiểu。
Không ngờ đến,điện thoại của Cố Minh Thành quả nhiên đã khoá máy rồi,còn Lục Chí Khiêm luôn hối thúc cô ta,vì thời gian càng ngày càng gấp。
Mặt mày ủ rủ của Khương Thục Đồng ngồi trong phòng làm việc,bị Từ Mậu Thận nhìn thấy,liền hỏi cô ta bị sao vậy,Khương Thục Đồng đã đem chuyên xảy ra nói lại một lần,nội dung của bản hợp đồng,toàn bộ nói một lần,cô ta nói điện thoại của Cố Minh Thành đã khoá máy,trong phòng làm việc cũng không có người nghe máy,cô ta như mất thần mất hồn vậy。
Từ Mậu Thận suy nghĩ,“Nếu như Minh Thành chịu cho cô ký bản hợp đồng đó,chắc chắn đã tính trước được hậu quả,đi thôi,tôi cùng cô đến Thượng Hải,cô đi ký hợp đồng,tôi đứng bên ngoài đợi cô。”
Trong lòng Khương Thục Đồng xem như đã uống thuốc trợ tim,mua vé máy bay cùng Từ Mậu Thận đến Thượng Hải。
Trước khi lên máy bay,Khương Thục Đồng đã đem sự việc xảy ra nói với Cố Minh Thành,đem quyết định của cô ta và Từ Mậu Thận cũng nói luôn,hỏi anh ta làm như vậy có được không?
Trong lòng cô ta nghĩ là,nhất định là được rồi,vì cách nghĩ của cô ta và Từ Mậu Thận giống nhau mà。
Hai người đã thương lượng kế sách,Từ Mậu Thận núp vào chỗ nào đó,không xuất hiện,tránh xảy ra chuyện gì nguy hiểm,vốn dĩ Lục Chí Khiêm cũng là người có tâm tư rất nặng。
Hợp đồng được kí trong một căn phòng ở khách sạn. Lúc Khương Thục Đồng bước vào, Lục Chí Khiêm và lão tổng bên đối phương cũng đã có mặt ở đó rồi, lão tổng nhìn Khương Thục Đồng chằm chằm, Khương Thục Đồng cảm thấy toàn thân nổi hết da gà, trong lòng cô thầm nhủ, bất kì đồ ăn hay thức uống gì mà con người này đưa cho cô, cô nhất định sẽ từ chối.
Hợp đồng được kí rất thuận lợi, lão tổng lên tiếng : “Không ngờ Khương tổng lại là một vị cô nương trẻ xinh đẹp, thật hiếm thấy. Anh kính em một Ly”.
Khương Thục Đồng lấy lí do “tửu lượng kém” từ chối lời mời, ai mà biết trong ly ông ta bỏ cái gì vào, mê dược hay …đây?