Xưa nay cô ta thích loại sứ thuỷ tinh này,óng ánh trong suốt,vả lại ,xưa nay những sứ thuỷ tinh của thương hiệu “ Rodin ” tác phẩm và thủ công đều là số một,giá cả với Cố minh Thành mà nói,giá cả cũng hợp lý,Khương Thục Đồng từng nhiều lần xem qua những sứ thuỷ tinh của thương hiệu “ Rodin ” ,nhưng vì giá cả quá đắc tiền,nên cô ta chưa từng mua 。
Ba trăm ngàn đối với Cố Minh Thành mà nói cũng không là gì,mấy ngàn đồng đối với anh ta cũng không đáng giá bao nhiêu。
Khương Thục Đồng từ từ nhìn,chọn được một bộ trà thuỷ tinh,người khoảng năm mươi tuổi ,chắc sẽ thích uống trà,hai ngàn tám,dù sao anh ta cũng có tiền,sẽ không để ý giá tiền。
“ Bộ này thế nào ? ” Vì cô ta thích,cho nên ,trên mặt cô ta lộ ra một nụ cười tươi tắn 。
Cố Minh Thanh nhìn cô ta mấy lần,cũng hỏi qua giá cả,sau đó trực tiếp cà thẻ。
“ Cô thích loại đồ này sao ? ” Cố Minh Thành hỏi Khương Thục Đồng。
“ Ừm,thường thấy trên mạng,giá cả đối với tôi mà nói,vẫn còn quá đắc,nhưng đối với anh mà nói,lại không giống nhau。 ” Khương Thục Đồng ít khi nói đùa như thế này。
Cố Minh Thành cất giữ lại bộ trà,sau đó rời đi。
Anh ta chở Khương Thục Đồng đến dưới lầu công ty,lái xe rời đi,cũng may không ai để ý Khương Thục Đồng hôm nay đến trễ。
Tối về đến nhà,Lục Chí Khiêm đang hút thuốc。
Cảm thấy tâm trạng của Lục Chí Khiêm dạo này rất buồn。
“ Sắp đến sinh nhật của ba rồi,cô nghĩ xem tặng gì cho ông ta 。” Lục Chí Khiêm nhìn Khương Thục Đồng nói。
Chọn quà đúng không phải là sở trường của đàn ông sao ? Cũng do phụ nữ lựa chọn。
Khương Thục Đồng có chút ngớ,đây là năm đầu tiên cô ta kết hôn với Lục Chí Khiêm,cũng chưa từng mua qua quà sinh nhật cho ba chồng,cũng chưa từng chọn qua lễ vật gì。
Ba chồng năm nay sáu năm ba tuổi,chắc không phải người mà Cố Minh Thành tính tặng qùa chứ。Cố Minh Thành từng nói người sắp sinh nhật khoảng năm mươi tuổi,tầng lớp và thân phận như Cố Minh Thành,người quen biết rất nhiều mới đúng,hơn nữa,Cố Minh Thành và ba chồng xưa nay cũng không nhiều giao tiếp。
“ Anh muốn mua cho ba quà khoảng bao nhiêu tiền,giá cả bao nhiêu ? ” Khương Thục Đồng vừa cởi áo len,vừa hỏi Lục Chí Khiêm。
“ Ngoài tiền bữa tiệc tôi lo,tôi còn mua cho ba một cái bánh kem,muốn mua phần quà khoảng hai ba ngàn。” Thái độ của Lục Chí Khiêm bỗng dưng trở nên dịu dàng。
Vậy dễ làm rồi,dù sao hôm nay cô ta mới chọn được phần quà sinh nhật tặng cho người khác,vậy mua thêm một bộ là được rồi,dù sao cô ta phải đi làm,không có nhiều thời gian đi dạo phố。
“ Ngày mai tôi đi mua,” Bằng lòng mà nói,dù cho người của Lục Gia đối xử với cô ta như thế nào,ít ra cô ta cảm thấy cũng đã đáng với lòng mình。
Lục Chí Khiêm đưa thẻ cho cô ta,hiện nay tài chính của hai người đã phân chia rõ ràng。
Mai sáng,Khương Thục Đồng đã mua về cho Lục Chí Khiêm bộ trà đó,Lục Chí Khiêm cũng không xem đó là gì ?
Cuối tháng mười,là ngày sinh nhật của ba chồng Khương Thục Đồng,Lục Chí Khiêm và Khương Thục Đồng hai người cùng nhau đi。
Khi Lục Chí Khiêm mang bộ trà đó tặng cho ba,trên mặt họ lộ ra vẻ rất vui mừng,người biết xem hàng,đều nhận ra điểm tốt của bộ trà này,liền kêu người cất giữ lại。