⬅ Trước Tiếp ➡
“ Trên giường ”,Cố Minh Thành nhìn Khương Thục Đồng nói 。
Khương Thục Đồng tuyệt đối không suy nghĩ tới,cấp trên của cô ta,sẽ nói chuyện này trước mặt cô ta。
Nếu là người ngoài ,cô ta sẽ nghĩ người đó đang trêu ghẹo cô ta,nhưng vẻ mặt của Cố Minh Thành khi hỏi câu này tỏ ra vẻ đương nhiên,giống như vấn đề này anh ta chắc chắn phải biết 。
Khương Thục Đồng mở to mắt nhìn anh ta,chiêu trò này,cô ta không đoán trước được,cũng không biết phải trả lời như thế nào。
Dường như Cố Minh Thành rất hài lòng về biểu tình này của cô ta,quay mặt qua lại hỏi : “ Anh ta lợi hại hay tôi lợi hại ? ”
Trái tim của Khương Thục Đồng đập “ Đùng” “ Đùng ”
Đây là ý gì ?
Ngang nhiên hỏi một phụ nữ có chồng trên chuyện giường chiếu chồng cô ta lợi hại,hay là anh ta lợi hại。
“ Tôi không biết。” Khương Thục Đồng quay mặt nhìn ra ngoài hướng của sổ。
Cô ta xưa nay cũng không biết,cũng chưa từng ném qua mùi vị trên giường với Lục Chí Khiêm。
Cố Minh Thành không nói gì thêm,cứ yên tịnh như vậy đến quán ăn,trong lúc ăn cơm,một câu cũng không nói,Cô Minh Thành cứ nhìn chăm chút vào sắc mặt của Khương Thục Đồng,nhưng mà,cô ta cứ cuối đầu ăn cơm,không để mắt tới anh ta。
Ăn cơm xong,Cố Minh Thành nói,có người bạn sinh nhật ,anh ta không biết lựa chọn quà,nhờ Khương Thục Đồng đi mua cùng anh ta。
Khương Thục Đồng nhìn đồng hồ đeo trên tay,giờ ăn trưa của họ là một tiếng rưỡi,hiện giờ là mười hai giờ năm mươi phút,tuy rằng giờ ăn trưa không nghiêm khắc,nhưng cô ta giờ đang trong thời kỳ thử việc,đến trễ rốt cuộc cũng không tốt,vả lại,chọn quà rốt tốn thời gian,không có thời gian bốn mươi phút hoặc một tiếng chắc chắn chọn không được。
“ Tôi trễ giờ làm rồi。” Đứng trước quán ăn,Khương Thục Đồng nhăn mày nói。
“ Tôi xin nghỉ phép giúp cô。” Cố Minh Thành quả nhiên lấy điện thoại lên,rồi xin nghỉ phép giúp cô ta。
Khương Thục Đồng cảm thấy hoang mang, “ Cố Tổng,xin đừng,anh xin nghỉ phép giúp tôi chuyện đó là sao ? Tôi tự xin nghỉ được rồi。”
Chủ Tịch xin nghỉ phép giúp cô ta,mọi người sẽ nghĩ quan hệ của họ ám muội như thế nào。
Cố Minh Thành vì địa vị cao cao tại thượng của mình, nên không nghĩ đến cảm xúc của người khác sao ? Hay la anh ta cố tình nói như vậy ?
Khương Thục Đồng không nói gì,gọi điện cho chủ quản phòng thiết kế báo là trưa nay có chút công chuyện,phải trễ xíu mới đến công ty được,chủ quản phòng thiết kế cũng đồng ý。
Hai người đang dạo trong trung tâm thương mại,vì Cố Minh Thành nhờ Khương Thục Đồng chọn mua quà sinh nhật,vậy cô ta đương nhiên phải hỏi người sinh nhật là ai,điều này liên quan đến việc chọn mua quà。
“ Quan hệ gần gũi không ? ” Khương Thục Đồng vừa hỏi,vừa nghiêng đầu nhìn những đồ vật trong trung tâm thương mại。
“ Không gần gũi lắm,chỉ là đối tác trong kinh doanh。Khoảng năm mươi tuổi。” Đôi tay Cố Minh Thành để sau lưng,từ từ đi theo Khương Thục Đồng 。
Đúng lúc,họ đi tới trước quầy trưng bày sứ thủy tỉnh của thương hiệu “ Rodin ” ,Khương Thục Đồng dừng lại。
⬅ Trước Tiếp ➡