Khương Thục Đồng không trả lời,quay lưng bỏ chạy。
Trên xe taxi, chuyện đêm hôm đó chớp choáng lại rất rõ ràng,vốn dĩ Cố Minh Thành trong đầu ốc cô ta là một hình ảnh mơ hồ,trái lại đêm hôm đó đã tắt đèn,cô ta thật lòng không nhớ。
Nhưng sau khi biết người đó là Cố Minh Thành,anh ta lại chìm sâu vào đầu ốc cô ta không thể nào quên đi,anh ta rất mạnh mẽ,vì cô ta đã uống say,cũng rất cuồng nhiệt,chuyện có chảy máu hay không cô ta không còn nhớ,chỉ nhớ là thật sự rất đau,dù sao đó cũng là lần đầu tiên của cô ta,Cố Minh Thành đẩy vào rất nhiều lần nhưng cũng không đẩy vào được。
----
Trước tiên Khương Thục Đồng đã đến nhà của ba, đưa tời chi phiếu cho ba,còn nói lúc này cô ta và Lục Chí Khiêm cãi nhau,dặn dò ba đừng gọi điện cho Lục Chí Khiêm,tránh trường hợp anh ta nổi nóng。
Ba thấy tiền mắt liền mở to ra,đối với những dặn dò của Khương Thục Đồng chỉ biết vâng vâng dạ dạ。
Về đến nhà,Lục Chí Khiêm Chưa về,Khương Thục Đồng liền trở về phòng của mình nghỉ ngơi,từ khi kết hôn,họ luôn ở riêng。
Nhưng sao vẫn ngủ không được,sau khi tắt đèn,cảnh tượng đêm đó y như bộ phim vậy,trong đầu ốc của cô ta từng màng từng màng từ từ chiếu lại,mãi đến khi mặt cô ta đỏ hồng y như một thiếu nữ đang trong thời kỳ yêu đương 。
Cho đến nay,Cố Minh Thành là người đàn ông đầu tiên của cô ta,cũng chỉ duy nhất một người。
Đêm nay,Lục Chí Khiêm khi nào về cô ta cũng không biết,sáng dậy khi cô ta đi làm,anh ta vẫn đang ngủ。
Chuyện không ngờ là,sáng nay Cố Minh Thành quả nhiên đến công ty。
Giống như vừa đi vừa gọi điện thoại。
“ Là tôi。”
“ Là tôi rồi sao? ”
“ Nếu Lục Tổng không thể giải quyết được sự khó khăn cho ba vợ,tôi ra tay trợ giúp,sao hôm nay anh lại đến hỏi tội tôi ? ”
Tiếng nói của Cố Minh Thành mang chút khiêu khích,nhưng khẩu khí đó nghe vào lại đặt biệt thoải mái,nhưng lại không hoà hợp,giống như anh ta xưa nay đối phó những chuyện này,đã trở thành thói quen。
Anh ta đi ngang qua phòng làm việc cưa Khương Thục Đồng, rồi bước vào phòng làm viêc của mình。
Khương Thục Đồng lại nhăn mày,trong lòng lén lén sốt ruột,đêm qua vì chuyện của chiếc đồng hồ dạ quang khiến cô ta quá chấn động,đã quên rằng nên “ Ghép khẩu cung ” với Cố Minh Thành,nhất định là sau khi cô ta đưa tờ chi phiếu cho ba,ba lại gọi cho Lục Chí Khiêm nói cám ơn,Lục Chí Khiêm chắc chắn nghĩ rằng,người mượn tiền cho ba là Cố Minh Thành。
Khương Thục Đồng không biết tiếp theo sau cô ta sẽ gặp chuyện gì。
Tuy nhiên,về đến nhà,nhìn xung quanh nhà chỉ là một màng hỗn loạn,ghế sofa không gọn gàng,y như đã trải qua một trận “ Hỗn chiến。”
Trên “ Sàn ” nhà ,Khương Thục Đồng còn phát hiện một cọng tóc,được duỗi và nhượm qua,màu tóc của Khương Thục Đồng xưa nay là màu đen, cho nên,không thể nào là của cô ta 。
Mại mại nhớ,mẫu tóc này là của Ngôn Hy,ha,cuối cùng cũng đem người phụ nữ đó về nhà rồi。
Tuy rằng cô ta chưa từng với Lục Chí Khiêm có qua những cử chỉ thân mật,nhưng bắt được bằng chứng gian tình của Lục Chí Khiêm,khiến cô ta cảm giác được mình cũng có chút thành tựu,sau đó cô ta đi vào nhà vệ sinh,quả nhiên,trong thùng rác,phát hiện được mấy cái bao cao su 。
Cũng không biết có chút kiêng kị với cô ta。
Lục Chí Khiêm ngồi lặng lẽ trên ghế sofa hút thuốc,Khương Thục Đồng muốn đi ngủ,anh ta đã gọi lại cô ta : “ Ngày mai trả ba trăm ngàn đó cho Cố Minh Thành,chồng cô không muốn nợ tiền anh ta ! ”
Sau đó quăng tờ chi phiếu đến trước mặt Khương Thục Đồng。
Khương Thục Đồng ngơ ngác,dù sao giữa họ vẫn có tờ giấy kết hôn,không quan tâm cô ta nghĩ như thế nào,trong mắt người ngoài,họ vẫn là ngươi một nhà,thiếu tiền anh ta còn hơn thiếu tiền người ngoài。
“ Cám Ơn ” Khương Thục Đồng nói,quay lưng đang muốn về phòng。
“ Sao cô không hỏi hôm nay đã xảy ra chuyện gì ? ” Giọng nói của Lục chí Khiêm từ phía sau chuyền lại。
“ Nếu tôi hỏi,Có làm được gì không ? ”
Lục Chí Khiêm không nói thêm gì nữa。
Sáng mai , khi Khương Thục Đồng trả tờ chi phiếu cho Cố Minh Thành,đang là bữa trưa,đúng lúc đang là giờ ăn cơm 。
Cố Minh Thành đương nhiên mời Khương Thục Đồng cùng ăn cơm trưa。
Nếu lúc trước ánh mắt Khương Thục Đồng nhìn Cố Minh Thành tỏ vẻ tự nhiên,nhưng hiện nay thế nào cô ta cũng không tỏ ra vẻ tự nhiên được。
Dù sao ,người trước mắt,là người đàn ông đầu tiên của cô ta ,vả lại ,giữa hai người ,sau đó lại xảy ra nhiều chuyện ám muội,cho nên ,vừa nghĩ đến anh ta,trái tim của Khương Thục Đồng lại đập rất nhanh ,vả lại,trong lòng còn có một chút cảm giác “ Xấu hổ ” đang lan tràn。