Trong lòng Khương Thục Đồng có chút lo lắng,nếu như Lục Chí Khiêm có hỏi,trong chuyện này cô ta nên trả lời như thế nào ?
Sau khi ba nhận được tiền,chắc chắn sẽ gọi cho Lục Chí Khiêm,khi đó nhất định chuyện sẽ bị lộ。
Lục Chí Khiêm đã bắt đầu nghi ngờ Khương Thục Đồng và Cố Minh Thành rồi。
Vì trong lòng suy nghĩ những chuyện này,cho nên,tâm tư của cô ta bắt đầu có chút thay đổi。
Đến khi hai người đã xuống tới dưới lầu,trước mắt tạm thời rơi vào một không gian đen tối。
Cửa lớn của căn hộ được thiết kế bằng cảm ứng giọng nói。
Khi đèn còn sáng,Khương Thục Đồng nói : “ Cố Tổng-- ”
Cố Minh Thành : “ Ừ ” Một tiếng,trên tay anh ta đang xoay chìa khoá xe,phát ra tiếng leng keng。
Vì nghe được câu nói này của Khương Thục Đồng,tay Cố Minh Thành đã dừng ngay việc xoay chìa khoá,lắng nghe cô ta nói。
Không có động tĩnh,đèn cảm ứng tắt đi。
“ Là như thế ” Khương Thục Đồng tiếp tục nói,một cái nhìn vô tình,cô ta liền nhìn thấy vị trí trên cổ tay anh ta。
Sau đó,cô ta không tiếp tục nói chuyện。
Sự yên tịnh dưới căn hộ đó khiến Khương Thục Đồng nghe được nhịp đập của trái tim mình。
Bởi vì cô ta thấy được trên tay của Cố Minh Thành đang đeo chiếc đồng hồ rất lớn,mặt kính rất lớn,phát sáng trong màng đêm,Khương Thục Đồng chưa thấy qua loại đồng hồ này,đến nỗi một chữ cái nhỏ cũng có thể hiện rõ。
Vứt bỏ tất cả suy nghĩ ,đầu ốc cô ta chợt nghĩ thoáng ra。
Cố Minh Thành thấy cô ta đứng lại, liền hỏi,“ Còn không về ? Tôi đưa cô về nhà。”
Khương Thục Đồng nhìn chăm chút vào chiếc đồng hồ đó,tất cả đều quên hết,chỉ có điều không nhớ là Cố Minh Thành lại là người đàn ông đầu tiên của cô ta。
Người có loại đồng hồ này chắc rất ít ,nhưng chớp mắt,rất nhiều điểm mù trong đầu ốc từ từ trở nên rõ ràng, vì sao Cố Minh Thành nói : “ Thì ra là Lục phu nhân” ,y như đã gặp qua cô ta,vì sao Cố Minh Thành từng hỏi “ Thích đeo cổ của đàn ông sao ? ”
Vì trước đây cô ta đã đeo qua cổ của anh ta。
Khương Thục Đồng cảm thấy mặt đỏ tía tai, có vẻ ngơ ngơ hỏi,“ Cố tổng,người đàn ông đêm đó là anh sao ?
Rất lâu sau,Cố Minh Thành nói,“ Tôi cứ nghĩ cô sẽ nhớ。Thì ra tôi và đêm đó cũng như nhau,cũng tan biến trong đầu ốc của Lục phu nhân。
Quả nhiên là anh ta。
Đêm hôm đó, cô ta là người phụ nữ của anh ta ,trước khi kết hôn nữa tháng。
Chỉ là trong đêm hôm đó,Khương Thục Đồng không nhìn rõ biểu tình của anh ta, uống rượu say li bì,cũng quên luôn。
Khương Thục Đồng cảm thấy xấu hổ,bất đắc dĩ muốn tìm một cái hang chui vào。
Thế giới này lớn biết bao, nhưng cô ta lại lên giường với một người không nên lên giường。
Lần trước,cô ta cởi bỏ quần áo trần truồng đứng trước mặt anh ta, anh ta nghĩ rằng cô ta “ Quyến Rũ” Anh ta,lại vô tình làm viêc tại công ty của anh ta, anh ta lại nghĩ rằng cô ta “ Quyến Rũ” anh ta,cảm giác như cô ta luôn muốn quyến rũ anh ta。
Nhưng thật lòng cô ta không làm như thế。
Đôi tay Khương Thục Đồng ôm mặt。
“ Có đau không ? ” Cố Minh Thành hỏi, một ngón tay nhích cằm của Khương Thục Đồng lên,cô ta bị ép nhìn anh ta。
Trong ánh mắt anh ta có một sự dịu dàng khiến Khương Thục Đồng mãi sau vẫn không hiểu, chỉ có thể quan sát trên mặt anh ta,từ từ mặt cô ta đỏ lên。
“ Cái gì ? ” Câu nói này của Khương Thục Đồng từ trong cuống họng chen ra,mang chút run rẩy。
"Đêm hôm đó。"