⬅ Trước Tiếp ➡

Trong một thoáng lướt mắt qua, Triệu Dịch Đông xuyên qua bả vai của Đằng Nghị nhìn thấy cô, cùng cô mắt chạm mắt, trái tim cô rõ ràng đập chậm một nhịp. Còn hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng lướt mắt qua như giữa hai người chưa từng quen biết.
"Lô hàng này bên Trung Đỉnh được Đằng Nguyên bàn giao lại. Mô tả hàng hóa đều ở đây, nếu xảy ra sai sót, mọi lỗi lầm sẽ thuộc về phía các vị." Trợ lý thay mặt Triệu Dịch Đông phát biểụ
"Chuyên gia của chúng tôi sẽ kiểm tra kỹ, nếu lỗi thuộc về nhà phân phối..."
Trợ lý cười cười, người này nói chuyện không hề dễ nghe "Chúng tôi không biết bên trung gian nào cả, tôi nhận bàn giao từ tay các anh, chính các anh phải chịu trách nhiệm khi vấn đề phát sinh "
Có hắn tọa ở đó, hai chuyên gia bên này muốn thở cũng không dám, đến Đằng Nghị còn cảm thấy áp lực chồng chất.
Buổi đàm phán diễn ra với khí thế Trung Đỉnh thôn tính tất cả. Bên bọ đền bù xám mặt Đằng Duy Yến chứng kiến cảnh anh mình yếu thế bị hắn nói giọng dạy dỗ, vừa xót vừa trách Triệu Dịch Đông sao không nương tay dù chỉ chút ít.
Đến thời điểm hết thúc, Triệu Dịch Đông nói với trợ lý "Cậu ra xe trước, tôi đi vệ sinh."
"Dạ, thưa chủ tịch."
Lúc đi qua người Đằng Duy Yến, hắn cố tình nhìn cô một cái rồi lướt qua như cơn gió. Lời mời gọi, nhắn nhủ đã rõ rành như ban ngày.
"Anh hai, em muốn đi vệ sinh một lát. Anh đợi em nhé "
Đằng Nghị ảo não xoa xoa mi tâm "Vậy anh chờ ngoài xe."
Đằng Duy Yến một mình đi giữa hành lang văn phòng, cố tìm vị trí vừa rồi Triệu Dịch Đông đi vào. Đi đến căn giữa, đột nhiên có một bàn tay thò ra bịt miệng cô kéo vào trong.
"Ưm... ai v... buông ra "
"Suỵt, là tôi."
============================================================
Cháu Không Cần Chú Nữa
"Ưm... ai v... buông ra "
"Suỵt, là tôi."
Giọng của Triệu Dịch Đông vang lên sau lưng cô, lồng ngực ấm áp cách một lớp y phục chạm vào tấm lưng mảnh khảnh.
Đằng Duy Yến quay lại, liền phát hiện ra chiếc áo vest hắn đang khoác là cái ngày đó hắn đeo qua hông cho cô.
Hắn thế mà không vứt, ngược lại còn giữ để mặc?
Tuy đã được giặt sạch sẽ nhưng với địa vị của Triệu Dịch Đông... sẽ không vì luyến tiếc của mà mặc lại chứ?
Chỉ cần nghĩ thứ đã từng mắc qua eo, không những thế còn dính "đồ bẩn" của mình đang mặt trên người hắn, bao nhiêu ngôn từ cô chuẩn bị đều bay hết lên trời.
Đầu óc trống rỗng không biết nói gì...
Triệu Dịch Đông xoa cằm nhìn cô "Em cũng thật sáng dạ, không ngờ hiểu được ám hiệu thị giác của tôi."
Đằng Duy Yến hít sâu một hơi, không quan tâm sự đùa giỡn của hắn, khó khăn mở miệng "Chú ngày đó cứu cháụ.. là vì cháu hay vì lợi ích?"
Nụ cười trên nôi Triệu Dịch Đông tắt ngúm, bầu không khí xung quanh lập tức giảm áp suất liên hồi.
"Vì sao hỏi, nó liên quan gì đến em?"
"Sao không liên quan?" Cô tỏ ra cáu kỉnh với hắn "Chú cứu cháu nhưng lại muốn lấy lợi ích từ chỗ ba. Một chút thành ý đều không có "
Triệu Dịch Đông nheo mắt phán đoán, dường như hiểu được gì đó, mỉm cười nhìn sâu vào mắt cô.
Nhìn đến mức toàn thân Đằng Duy Yến nổi da gà tầng tầng, nhưng cô không dám nhìn thẳng vào người đàn ông đang dần trở nên nguy hiểm này.
"Em nghĩ tôi sẽ vì động lòng với em mà bỏ qua hiềm khích với tập đoàn Đằng Nguyên à?"


⬅ Trước Tiếp ➡