⬅ Trước Tiếp ➡

Sau một đêm ngủ dậy, đầu của cô đã bớt nóng hơn, trái tim cũng đã nguội lạnh hơn trước những lời tán tỉnh đêm qua của hắn.
Trước biểu hiện hôm nay của Đằng Nguyên, buộc cô nhất định phải suy nghĩ kĩ lại về yêu cầu của Triệu Dịch Đông.
Cô và hắn... sẽ không thể có kết quả tốt.
Trưa Đằng Nghị đến đón cô, thấy sắc mặt anh tỏa ra phiền muộn, cô vội hỏi han "Anh, có chuyện gì sao?"
"Lô hàng lần trước công ty chúng ta sang tay cho bên Trung Đỉnh gặp vấn đề."
Đằng Duy Yến khó tin "Nhà chúng ta bắt đầu làm ăn với Trung Đỉnh bao giờ? Không phải nói hai bên là kỳ phùng địch thủ sao anh."
"Em gái ngốc của anh Nhà ta dĩ nhiên không thể qua lại làm ăn với Trung Đỉnh. Nhưng vì vụ lão Triệu cứu em lần trước khỏi mấy tên biến thái... lão yêu cầu bên Đằng Nguyên trả ơn bằng lô hàng lần này."
Anh đánh tay lái sang bên kia đường, đi về hướng ngược lại với nhà của họ.
Đằng Duy Yến nghe rõ đầu đuôi sự việc, mặt gần như bị người ta vả cho một cái tỉnh người. Lần đó hắn cứu cô tưởng chừng là ra tay vì nghĩa hiệp, anh hùng cứu mĩ nhân,... sau đó hắn dây dưa tán tỉnh một hồi làm cô không tránh khỏi đắc ý về mị lực của bản thân.
Cô cứ nghĩ Triệu Dịch Đông làm những điều đó cho cô mà không cầu lợi. Ai ngờ ở sau lưng, hắn giở công phu sư tử ngoạm, đòi của ba cô một lô hàng lớn từng ấy.
Nếu hôm nay Đằng Nghị không nói rõ... cô còn sẽ ảo tưởng đến bao giờ đây? Có khi còn lên cơn mê sảng, chưa kịp thông suốt mà đã sẵn lòng đi tới khu du lịch khánh thành cùng hắn.
Giây phút thất thần qua đi, cô bình tĩnh hỏi Đằng Nghị "Anh, giờ mình đi đâu?"
"Ra cảng cùng với bên hải quan kiểm lại mẫu thử của lô hàng."
"Lão chủ tịch của Trung Đỉnh cũng có mặt ở đó. Ba bận xử lý bên phân phối nên chuyến này anh phải ra mặt."
Anh vừa lái xe vừa nhập tâm phân tích "Em thấy đó, ông ấy không có tốt đẹp gì đâu, cứu người là phải đòi hỏi trả ơn. Lô hàng này ông ấy mỏi mắt trông đợi từ lâu, ba mình lại không muốn nợ ân tình của Triệu Dịch Đông nên không nghĩ nhiều mà nhượng lại."
Trong suốt câu chuyện làm ăn cạnh tranh giữa hai bên, Đằng Duy Yến phát hiện ra... cô cuối cùng cũng chỉ là một con cờ, một lổ hổng mà Triệu Dịch Đông có thể lợi dụng để chiếm lấy lợi ích.
Nghĩ đến đây, cô đã kiên định hơn với suy nghĩ trong lòng mình.
Xe vừa đến cảng, Đằng Nghị hội họp với hai chuyên gia mà ba phái đến, đem theo Đằng Duy Yến, dùng khí thế tinh anh nghiêm nghị tiến vào phòng làm việc của Giám đốc.
Tại đây, bọn họ chạm mặt với Triệu Dịch Đông đang thong thả trò chuyện với cán bộ. Hắn đi đến đây chỉ mang theo một trợ lý.
"Yến tổng, chủ tịch Triệu, ba cháu đang xử lý chuyện bên nhà phân phối cho nên cháu sẽ thay mặt ba."
Đằng Nghị tiến lên bắt tay giám đốc, theo thói quen dời sang muốn bắt tay Triệu Dịch Đông. Nhưng đáng xấu hổ là, hắn không giơ tay ra.
Đằng Nghị là tiểu bối, hắn sẽ không bắt tay một đứa con nít miệng còn hôi sữa
Đằng Duy Yến nhìn thấy cảnh này, trong lòng rấm rứt đến khó chịu


⬅ Trước Tiếp ➡