Chương 22
Đằng Duy Yến cắn môi, thì thào đáp "Cháu sẽ suy nghĩ kỹ và cho chú đáp án sớm nhất."
"Ừm, ăn tiếp đi." Hắn đẩy đĩa thịt bò đã được cắt nhỏ sang cho cô. Sự chăm sóc từ A đến Z khiến cô có cảm giác mình được hắn nâng niu chiều chuộng đến từng đầu ngón tay.
Ăn xong, hắn đưa cô về nhà, vẫn giao ước đứng xa mười mét cách biệt thự.
Đêm đó, Đằng Duy Yến trằn trọc mất ngủ.
Cô có nên thử hay không đây? Lần đầu yêu đương liệu có bị tổn thương không? Cô tương đối lo lắng. Nhưng nếu đối tượng là Triệu Dịch Đông thì chắc không sao, bởi vì hắn là người tử tế mà.
Đang nghĩ ngợi bỗng chuông điện thoại cô reo lên.
Đằng Duy Yến dù đã biết người nhắn là ai nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào di động. Cô hé hé mắt, thấy cái tên "Chủ Tịch" hiện lên, môi không tránh khỏi ý cười.
Triệu Dịch Đông Đã ngủ hay chưa?
Cháu chưa ạ. Còn chú?
Triệu Dịch Đông Chưa ngủ.
Bận nghĩ về một người nên chưa ngủ.
Đằng Duy Yến ôm mặt vài giây, cô sung sướng mà hé nụ cười tủm tỉm. Tán tỉnh thế này... có phải quá khoa trương rồi hay không?
Cô nhấn trả lời nhanh Chú nhớ ai vậy? ≧^◡^≦
Hắn dường như ôm máy luôn luôn, cô vừa nhắn đã thấy hắn hồi đáp Nhớ ai người đó tự biết.
Không thể bật mí cho cháu sao? ಥ ಥ
Không thể
Ngay sau đó, một tin nhắn khác lại gửi tới Nếu chụp cho tôi bàn tay của em, tôi sẽ suy nghĩ lại. ^ ^
Bàn tay sao? Đằng Duy Yến ngắm nghía bàn tay thon thả xinh xinh của mình, chỉ là chụp bàn tay mà thôi
Cô giương điện thoại chụp vài tấm, tấm nào không ưng ý liền xóa, đến khi tuyển chọn được một tấm xuất sắc nhất rồi mới nhấn gửi qua.
Thế này đã được chưa ạ? ≧❂◡❂≦
Không hiểu sao tốc độ rep của Triệu Dịch Đông chậm lại, ba phút sau còn chưa thấy người đâụ
============================================================
Chú Là Đồ Lưu Manh
Không hiểu sao tốc độ rep của Triệu Dịch Đông chậm lại, ba phút sau còn chưa thấy người đâụ
Đằng Duy Yến chán chườn vươn vai, đôi mắt lim dim muốn xụp xuống trước.
Lúc này âm báo tinh nhắn làm cô giật mình Được rồi, chụp thêm một tấm nữa, mở lòng bàn tay ra.
Hắn dẫn dắt cô từng bước một, cô bé đã khá hoài nghi động cơ của hắn nhưng vẫn không hỏi, chụp một tấm ảnh lòng bàn tay gửi qua.
Chú, đã bật mí được hay chưa?
Lại đợi qua bảy tám phút nữa, khi cô nghĩ hắn đã ngủ rồi thì hắn mới đáp.
Lần này Triệu Dịch Đông Đáp bằng tin nhắn rất đặc sắc, hắn gửi ảnh sang.
Đằng Duy Yến tò mò nhấn vào, ngay lập tức màn hình xuất hiện một đống giấy vệ sinh vo cục vứt đầy bàn làm việc.
???
Gì đây???
Cô bé còn đang chậm tiêu, hắn nhắn qua Tôi nghĩ về em mà ra chừng này, em còn dám hỏi? Thủ phạm không phải em thì là ai đây?
Dần dà, đọc hết tin nhắn cô mới "thông" được tấm ảnh đó là thứ gì. Rõ ràng hắn đã thủ dâ.m và bắn... hắn bảo cô gửi ảnh bàn tay, sẽ không phải lấy ảnh của cô để tự an ủi đấy chứ?
Trời ơi
Ép hắn nói ra một câu đang nghĩ về cô khó đến thế sao? Vòng vo một hồi lại bị hắn trêu đùa đầy lưu manh
Thật đáng ghét
Bé ngốc ngủ sớm đi, ngày mai còn đến trường.
Tôi thích em quá, biết phải làm sao.
Sau đó... không còn sau đó nữa. Đằng Duy Yến đọc đi đọc lại đoạn chat kia mà như cắn trúng thuốc kích thích, cả đêm không thể ngủ được