Chương 21
"Duy Yến, tôi từng này tuổi chưa từng phát sinh cảm xúc đặc biệt với ai như em. Người lớn tuổi tình yêu rất khác trẻ con, tôi không có kiên nhẫn, tôi muốn em, là kiểu ham muốn có được em. Cho nên tôi mới nói, ngày khánh thành khu du lịch em suy nghĩ kỹ hẵng đến, bởi vì em mà đến thì quan hệ giữa chúng ta không còn đơn thuần như bây giờ nữa."
Hắn đẩy về phía cô một phong thư sang trọng, bên trong là giấy mời vào cửa mà chỉ khách hàng cao cấp mới vinh dự có được.
Lòng cô phức tạp trăm mối, không biết nên đáp gì ngay lúc này. Càng không dám nhìn vào đôi mắt trần trụi dục vọng của hắn.
Cô không thể không cân nhắc đến gia đình, cha mẹ, anh trai, nếu họ biết chuyện thì như thế nào? Họ sẽ không chấp nhận cô qua lại với người hơn mình 22 tuổi, càng phản đối mãnh liệt hơn khi người đó là Triệu Dịch Đông.
Sau một hồi đấu tranh tâm lý dữ dội, cô khó khăn mở miệng "Chú, cháu muốn hỏi... nếu như cháu không đến, vậy chúng ta có thể làm bạn không?"
Không cần suy nghĩ, Triệu Dịch Đông lạnh lùng nói "Không thể."
Hắn uống cạn ly rượu trong tay, chất lỏng sóng sánh làm đôi mắt hắn thêm thâm u "Duy Yến, tôi không có thời gian làm bạn với bất kì ai, cũng không ai có được tư cách chiếm dụng thời gian của tôi. Nếu em không đồng ý, vậy thì chúng ta sau này xem như không quen biết."
Thái độ ép lựa chọn vô cùng rõ ràng, nếu cô không đồng ý thì từ nay về sau đừng mong có thể nói chuyện cùng hắn.
============================================================
Chú Nhớ Ai Vậy?
Đằng Duy Yến bắt đầu thấy rùng mình trước đề nghị thẳng thắn của người đàn ông này. Nếu cô đồng ý rồi, có phải họ sẽ bắt đầu quan hệ "kia" với nhau không? Cô chưa sẵn sàng để nghĩ đến chuyện đó, huống chi là "làm". Đột nhiên bị người ta dâm ô trong tư tưởng, dù đó có là người mà cô thích đi nữa thì cũng khó tránh khỏi khiếp sợ.
Thế nhưng, một tia ý chí khác của cô đã rung động trước lời bày tỏ từ hắn, cô muốn bọn họ thân mật thế này, muốn được Triệu Dịch Đông đưa đón, đi ăn, nhắn tin hỏi han,... Cô không dám nghĩ đến một ngày họ biến thành xa lạ, sợ mất hắn, tuột hắn khỏi tầm với.
Chưa gì mà Đằng Duy Yến đã thấy luyến tiếc hắn.
Phải khó khăn lắm Triệu Dịch Đông mới để mắt đến cô. Phóng tầm mắt ra khắp đế đô, nơi nào mà không có phụ nữ tiêu chuẩn cao tình nguyện rơi vào lòng hắn?
Vậy mà hắn lại để mắt đến một đứa nhỏ miệng còn hôi sữa, trong tay chưa có gì như Đằng Duy Yến... Đây, giống như là đang coi trọng cô vậy Đằng Duy Yến đơn thuần nghĩ.
Triệu Dịch Đông biết dục tốc bất đạt, ép người quá đáng ngược lại sẽ tạo nên phòng tuyến đề phòng. Muốn thưởng thức đồ ngon tuyệt đối không nên đun quá tay mà phải hầm ếch trong nước ấm. Dần dần, đến xương cũng sẽ nhừ.
Cho nên hắn không hối thúc nữa mà bao dung chạm lên tay cô, dùng bàn tay dày rộng bao rùm bàn tay nhỏ bé, xoa dịu đi sự thảng thốt trong mắt cô bé.
"Tôi bảo em suy nghĩ kỹ chứ không phải muốn em đáp ngay bây giờ."
"Tôi không có ép em."
Một lần nữa hắn thu lại tay mình, không hề làm ra thêm động thái gì quá trớn mà cầm dao nĩa cắt thịt.
Sự bình thản và tự tin của hắn tựa như cái người vừa rồi nhiệt tình "đề nghị" kia không còn tồn tại vậy.