"Giúp đàn chị con giải quyết chuyện công ty." Sương Tự thật ra không thích uống sữa, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy.
"Từ khi con về nước đến giờ vẫn chưa về nhà nhỉ?" Phó Vân nói, "Thu xếp thời gian, cũng nên về thăm nhà một chút chứ."
Chắc chắn là Thôi Ninh đã tìm đến bà ấy rồi.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Tống có quan hệ tốt với nhau, rất nhiều lúc Phó Vân đều phải nể mặt Thôi Ninh, không thể làm mất lòng bà ta.
"Dạo này con bận quá." Sương Tự một hơi uống cạn ly sữa, ngáp một cái, "Con buồn ngủ quá, mẹ nuôi, con lên lầu ngủ trước đây."
Nói xong cô liền nhanh chân lên lầu về phòng, Phó Vân nhìn theo bóng lưng cô, chỉ biết thở dài bất lực "Cứ hễ nhắc đến chuyện này là y như rằng nó lại trốn."
"Cô Sương Tự với nhà họ Tống vốn dĩ cũng không thân thiết gì cho cam, nhà họ Tống có nuôi nấng cô ấy ngày nào đâụ Lúc đó Tống tư lệnh tát cô ấy một cái mạnh đến nỗi mặt mày sưng vù, phu nhân lại đưa cô ấy ra nước ngoài, bao nhiêu năm trời cũng chẳng thèm hỏi han gì, bây giờ người ta vừa về nước thì bà ta đã sốt ruột tìm đến. Chẳng lẽ còn muốn cô Sương Tự ở luôn bên ngoài không về nữa hay sao?"
Chị Vương một lòng hướng về cô gái mà mình đã chăm sóc từ thuở ấu thơ "Là tôi thì tôi cũng chẳng thèm về để mà nghe người ta nhiếc móc."
"Thôi chị đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa." Phó Vân nói, "Dù gì thì cũng là người nhà của nó, sau này chuyện hôn sự của Sương Tự vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của nhà họ Tống, chọc giận Thôi Ninh thì có lợi ích gì cho nó chứ."
Chị Vương thở dài "Với cái kiểu người như Tống phu nhân thì có thể sắp xếp được cho cô Sương Tự một mối hôn sự tốt đẹp nào chứ."
Phó Vân gọi điện thoại cho Thôi Ninh để giải thích chuyện này.
"Con bé không phải là cố ý không về, chắc là bận quá nên quên mất thôi. Con bé có một chị khoá trên bị bệnh nặng, công ty nghe đâu cũng gặp phải một số rắc rối, hồi Sương Tự ở nước ngoài thì người chị này chăm sóc cho nó rất nhiều, hai đứa tình cảm rất tốt, dạo này vì chuyện của chị mà nó chạy đôn chạy đáo khắp nơi, bận đến nỗi tôi cũng chẳng gặp được mặt nó."
Những lý do nghe có vẻ rất hợp tình hợp lý này vẫn không thể thuyết phục được Thôi Ninh, bà ta lạnh lùng nói "Bà không gặp được, chứ tôi thấy hình như Thẩm duật nhà bà gặp được thì phải."
"Giọng điệu của Phó Vân cũng không vui vẻ gì "Ý bà là sao chứ? A Duật từ nhỏ đã thương yêu Sương Tự, xem nó như em gái ruột của mình, bình thường gặp mặt có gì mà không được?"
Thôi Ninh không nói nhiều, trực tiếp gửi cho bà ấy một đoạn video.
Đó là cảnh trong buổi tiệc sinh nhật của Thẩm duật, khung cảnh náo nhiệt vui vẻ, Sương Tự đứng cạnh Thẩm duật trước bàn tiệc, anh ấy đang cầm dao cắt bánh kem, nhìn từ góc độ nào đó thì giống như đang ôm lấy nửa người Sương Tự.
Đoạn video chỉ dài mười mấy giây, tiếng ồn ào vừa dứt thì sắc mặt của Phó Vân đã thay đổi.
Giọng điệu của Thôi Ninh vẫn giữ vẻ cao ngạo "Có phải bà quên mất lý do năm xưa đã đưa nó ra nước ngoài rồi không? Nếu nhà họ Thẩm của các người cảm thấy chuyện năm năm trước còn chưa đủ xấu mặt, thì tôi cũng chẳng ngại mất thể diện nhà họ Tống, cùng các người làm cho ra trò."
Sương Tự thật ra chẳng buồn ngủ chút nào, về đến phòng thì nằm sấp trên giường, tâm trạng sa sút.
Cô không thích nhà họ Tống, ngoài việc không có tình cảm ra, còn bởi vì chuyện năm xưa.
Thân thế của Sương Tự trong giới không phải là bí mật, ai cũng biết tiểu thư nhà họ Tống không phải là con ruột của Tống phu nhân Thôi Ninh.