"Anh không phải là không đồng ý sao? Thần Tinh theo đuổi đòi biếu không cho anh, món hời trên trời rơi xuống như vậy, tại sao anh lại chọn chúng tôi?"
"Rắc " Hạ Đình Châu cắn vỡ viên kẹo trong miệng, chậm rãi nhai "Không cho em thì em lại khóc nhè, tính khí công chúa nhỏ lại còn ghê gớm như vậy, về mách tôi với anh trai em một câu thì tôi lại thành kẻ xấu, tôi sợ cả nhà em đến mời tôi ăn bánh kem mất."
"Tôi không có khóc nhè..." Sương Tự muốn phủ nhận, nhưng nghĩ lại, nếu thừa nhận mà có thể giúp Phi Tuyết có được hợp đồng thì cũng chẳng sao.
Cô hiểu vì sao Hạ Đình Châu thay đổi chủ ý rồi.
Đắc tội với cô thì không sao, nhưng anh và Thẩm duật là bạn tốt, Thẩm duật lại thương yêu cô, Hạ đại thiếu gia dù không để ai vào mắt cũng chẳng đáng vì chuyện nhỏ này mà sứt mẻ tình cảm với bạn mình.
Một dự án nhỏ như vậy đối với tập đoàn Vân Thuẫn mà nói thì cũng chỉ như sợi lông trên người sư tử, chi bằng bán cho cô một ân huệ.
Nghĩ thông điểm này, Sương Tự cầm hợp đồng xuống xe, trước khi đóng cửa xe còn cúi người nói với anh một tiếng "Cảm ơn anh Đình Châụ"
Sáng sớm hôm sau, khi xuống lầu, Thẩm duật đã ngồi ở phòng ăn, vừa uống cà phê vừa xem email công việc.
Sương Tự không biết tối qua anh ấy đã về, ngồi xuống đối diện anh ấy ăn sáng một cách yên tĩnh.
Sự im lặng này trước đây rất hiếm khi xảy ra, ở trước mặt Thẩm duật, cô là một người nói rất nhiều, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng muốn chia sẻ với anh ấy.
Lần này người mở lời trước là Thẩm duật "Nghe mẹ nói, dạo này em ngày nào cũng đến bệnh viện chăm sóc đàn chị Thư Dương."
"Vâng. Mẹ chị ấy mấy năm nay sức khỏe không được tốt lắm, sợ bà ấy biết sẽ lo lắng nên chuyện bệnh tình này tạm thời vẫn chưa nói với người nhà."
"Chăm sóc người bệnh thì cứ để người ta làm, đừng quá vất vả."
Thẩm duật tuy không can thiệp vào chuyện giao du của cô, nhưng cũng chẳng muốn cô em gái được anh ấy nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa này lại chạy đi hầu hạ người khác.
"Em biết rồi." Sương Tự đáp lại.
"Phác đồ điều trị của cô ấy đều do các chuyên gia huyết học hàng đầu cả nước hội chẩn rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu, đừng lo lắng."
Anh ấy quan tâm đến bệnh tình của Thư Dương cũng là vì cô, Sương Tự khuấy khuấy cháo trong bát, ừ một tiếng.
Như thể nhận ra tâm trạng cô không tốt, Thẩm duật nhìn cô một cái "Không vui sao?"
"Không có." Sương Tự chuyển chủ đề, "Anh trai, anh có quen người bạn làm luật sư nào không?"
"Vừa về nước đã gặp rắc rối rồi à?" Thẩm duật với ngón tay thon dài cầm ly cà phê, giọng nói mang theo vài phần ý cười, "Nói đi, lại gây ra chuyện gì cho anh đây."
Ánh sáng ban mai chiếu vào đáy mắt anh ấy, Sương Tự né tránh ánh nhìn của anh ấy "Không phải em. Đàn chị của em và đối tác của chị ấy có một số tranh chấp về kinh tế, luật sư mà em tìm không được chuyên lắm."
Không phải chuyện gì lớn, Thẩm duật nói "Anh sẽ sắp xếp cho em."
"Cảm ơn anh trai."
Vị luật sư mà Thẩm duật sắp xếp cho cô liên lạc với Sương Tự ngay chiều hôm đó, là một luật sư có kinh nghiệm chuyên xử các vụ kiện tụng kinh tế, xử lý mấy vụ tranh chấp nhỏ nhặt này thì đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà.
Cuối tuần Sương Tự bận rộn gặp gỡ và bàn bạc với luật sư, đương nhiên là không về nhà họ Tống rồi, mệnh lệnh của Thôi Ninh bị cô bỏ ngoài tai.
Đến tối khi Sương Tự về đến nhà họ Thẩm thì Phó Vân vẫn chưa ngủ, đang ngồi đợi cô ở phòng khách.
Vừa thấy Sương Tự về, Phó Vân liền bảo chị Vương hâm nóng ly sữa tươi mang đến cho cô "Mấy ngày nay bận rộn gì mà ngày nào cũng về muộn như vậy?"