Vừa rồi ở bên ngoài, bọn họ đã nghe thấy không ít lời bàn tán, nhưng cậu chủ là người trăm công nghìn việc, có bao giờ thấy anh hỏi mấy chuyện kiểu lông gà vỏ tỏi này đâu?
Chẳng lẽ là vì chuyện này liên quan đến cô chủ nhỏ? Hay là vì…
Khi ba chữ “Niên Tiểu Mộ” hiện lên trong đầu, người trợ lý rùng mình một cái.
Chắc chắn là anh ta bị ảo giác!
“Anh Hàn, là như vậy, tôi vừa mới nhận ca, liền phát hiện hộp thuốc của cô chủ nhỏ bị người khác làm ướt.” Phương Chân Y gần như là xông lên, giành quyền lên tiếng trước với quản gia.
Từ giây phút cô ta nhìn thấy Dư Hàn Việt, ánh mắt liền không dời đi được.
Hiện giờ, nghe thấy anh hỏi, làm sao cô ta có thể bở lỡ cơ hội lộ mặt và cũng là cơ hội bôi nhọ Niên Tiểu Mộ được?
Nói xong cô ta mới nhận ra được bản thân đã phản ứng một cách quá vội vàng, liền giơ tay giả vờ lau khóe mắt, căn bản không có giọt nước mắt nào.
“Xin lỗi anh Hàn, tại tôi quá lo lắng cho cô chủ nhỏ nên thất lễ.”
Cô ta cho rằng, dù Dư Việt Hàn không nhớ rõ một nhân vật nhỏ bé như cô ta, thì ít nhất cũng sẽ bởi vì lo lắng cho con gái mình mà quát mắng Niên Tiểu Mộ vài câu.
Nhưng ai biết được, cô ta nói xong, anh lại không hề có chút phản ứng nào.
Thậm chí anh còn không thèm liếc mắt nhìn cô ta một cái…
Cứ như vậy, lướt qua cô ta, đi đến trước mặt Niên Tiểu Mộ.
“Cô nói đi.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên, lộ ra từ tính, vô cùng dễ nghe.
“…” Trong lòng Niên Tiểu Mộ đã nghẹn một cơn tức, đột nhiên nghe thấy giọng anh, hơi ngẩn ra.
Vừa rồi anh nói cái gì?
Vì sao giọng điệu của anh không giống như muốn chất vấn cô, mà như là… Anh không tin lời tố cáo của Phương Chân Y, muốn cho cô có cơ hội để giải thích mọi chuyện?
Không hiểu sao lòng Niên Tiểu Mộ lại xẹt qua một tia ấm áp.
Đến cả cơn giận trong lồng ngực cũng được xoa dịu không ít.
“Tôi không làm ướt thuốc…”
“Niên Tiểu Mộ, đến lúc này rồi cô còn không thừa nhận sai lầm của mình? Còn dám nói dối trước mặt anh Hàn?”
Niên Tiểu Mộ vừa mở miệng giải thích, Phương Chân Y liền vội vàng xông lên chặn lời cô.