⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đây là thuốc để Tiểu Lục Lục dùng tối nay…
 
Nhưng không đợi cô lấy thuốc ra xem, Phương Chân Y đã đặt cái cốc không trên tay về chỗ cũ, sau đó chạy đến cửa hô to.
 
“Niên Tiểu Mộ, cô dám làm thuốc của cô chủ nhỏ bị ướt, cô chăm sóc kiểu gì vậy?”
 
Một tiếng này nháy mắt liền kinh động đến mọi người trong phòng khách.
 
Niên Tiểu Mộ chưa kịp phản ứng lại, quản gia đã đi vào phòng, nhìn thấy thuốc bị làm ướt, mà Niên Tiểu Mộ đang ôm hòm thuốc, sắc mặt lập tức trầm xuống…
 
“Không phải tôi…”
 
“Niên Tiểu Mộ, cô tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích hợp lý!” Quản gia vung tay, ý bảo những người vây xem ra khỏi phòng.
 
Trong phòng khách.
 
Quản gia sa sầm mặt đứng phía trước.
 
Tức giận đến cả người phát run, không ngừng chỉ vào mặt Niên Tiểu Mộ.
 
“Cô, cô, cô… Cô định giải thích thế nào hả?”
 
“Còn cần giải thích cái gì? Quản gia, vừa rồi ông cũng thấy, tất cả thuốc đều bị ướt, nếu không phải tôi yêu cầu bàn giao công việc, thì có lẽ đến lúc đó, người phải chịu trách nhiệm sẽ là tôi…” Phương Chân Y giành nói trước, vừa nói vừa nức nở như sắp khóc.
 
Đang định nói gì nữa, chợt nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng chào cung kính.
 
“Cậu chủ!”
Ra mặt giúp cô
 
Chẳng ai nghĩ tới Dư Việt Hàn sẽ trở về lúc này.
 
Trong lúc nhất thời, mọi người trong phòng khách đều ngẩng đầu nhìn về phía anh.
 
Quản gia là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lập tức ra đón, cung kính cúi người, “Cậu chủ.”
 
Ánh mắt Dư Việt Hàn đảo quanh mọi người trong phòng khách, tầm mắt cố ý vô tình tránh đi Niên Tiểu Mộ, người có thể ảnh hưởng tới cảm xúc của anh.
 
Sau đó, nhàn nhạt mở miệng, “Đã xảy ra chuyện gì?”
 
Nghe vậy, trợ lý đi theo sau anh lảo đảo một cái, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
 
Anh ta kinh ngạc nhìn boss nhà mình.
 
⬅ Trước Tiếp ➡