Niên Tiểu Mộ nghe thấy tên mình cũng đứng thẳng lưng.
Trong lòng ôm một tia mong đợi.
Có lẽ, anh sẽ không lấy việc công để trả thù riêng đâu nhỉ?
“Chọn Phương Chân Y.” Dư Việt Hàn đưa hồ sơ cho quản gia, nhàn nhạt phun ra tên một người.
“Gì… Gì ạ?” Quản gia lơ mơ.
Bỏ qua một thiên tài mà chọn một người bình thường, cậu chủ nhà ông nghĩ gì thế không biết?
Phương Chân Y bị điểm danh cũng ngơ ngác.
Cô ta nghĩ rằng mình không được chọn, kết quả quanh co lòng vòng lại về cô ta, quả thực giống như cái bánh từ trên trời rơi xuống.
Không chỉ hai người bọn họ mà trên mặt những người ở đây cũng đều viết mấy chữ không hiểu!
Ánh mắt Dư Việt Hàn lướt qua những người khác, lập tức nhìn về phía Niên Tiểu Mộ, giọng nói lạnh nhạt, “Kiến thức y khoa không phải so về tốc độ học thuộc hay khả năng thi cử mà là trị bệnh cứu người.”
Con gái anh không thể giao cho một người hộ lý học cấp tốc được.
“…” Niên Tiểu Mộ sửng sốt.
Cô không ngờ Dư Việt Hàn không chọn cô là vì lý do này.
Tuy cô học cấp tốc để thi được giấy chứng nhận này nhưng điều đó không chứng tỏ rằng cô chăm sóc người bệnh kém hơn người khác.
Niên Tiểu Mộ chuẩn bị tranh luận thì quản gia của Dư Việt Hàn ngăn cô lại.
“Quyết định cậu chủ đã đưa ra, chưa bao giờ thay đổi.”
Niên Tiểu Mộ, “…”
“Cha!” Một giọng nói non nớt đột nhiên truyền đến từ phòng khách trong biệt thự.
Giây tiếp theo liền thấy một cô bé con trượt từ trên người của người giúp việc xuống, tự mình đỡ cánh tay bị thương của mình, nhảy lóc cóc đến trước mặt Dư Việt Hàn.
Không đợi mọi người lấy lại tinh thần, cô bé liền cọ cọ vào chân Dư Việt Hàn, chỉ về phía Niên Tiểu Mộ, làm nũng.
“Cha, con muốn chị xinh đẹp kia chăm sóc cho con!”
Làm nũng bán manh*, giả đáng thương