⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô cầm giấy chứng nhận giả đi phỏng vấn còn nói không lừa ai…”
 
Quản gia còn chưa chỉ trích xong, chợt nghe thấy người bên cạnh kêu lên, “Giấy chứng nhận của cô ta là thật.”

Mạnh mẽ vả mặt!
 
Là thật?
 
Quản gia bị tiếng kêu này làm ngây ngẩn, bực mình, vỗ đánh “bốp” vào đầu người nói một cái, “Học một nửa khóa học thì sao thi qua được? Cậu nói bậy bạ gì thế hả?”
 
Người bị đánh đầy oan ức, giơ chứng cứ điều tra ra.
 
“Giấy chứng nhận của cô ta là thật, không tin thì ông xem đi!”
 
Thật sự là thật?
 
Quản gia nhìn đi nhìn lại vài lần, không dám tin mà mở to hai mắt, đưa giấy chứng nhận và tư liệu tra được cho Dư Việt Hàn.
 
So với những người khác đang giật mình, thì từ đầu tới cuối nét mặt của Dư Việt Hàn đều không hề thay đổi.
 
Anh thản nhiên nhìn lướt qua rồi nhướng mày nhìn Niên Tiểu Mộ, người luôn mím môi và đang bày ra vẻ mặt quật cường.
 
Ánh mắt thản nhiên không chút gợn sóng cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động…
 
Không học xong chương trình học mà đã thi được giấy chứng nhận, điều này chứng tỏ, cô chỉ tổn một nửa thời gian so với người khác để học hết nội dung của khóa học này.
 
Thời học sinh sinh viên, Dư Việt Hàn nhảy lớp liên tục nên anh đương nhiên hiểu được điều này.
 
Những người như anh và cô được mọi người gọi bằng cái tên “thiên tài” hoặc “biến thái”.
 
Cho dù người ở đây phản ứng chậm một chút nhưng cuối cùng vẫn hiểu ra là sao thế này.
 
Ánh mắt nhìn về phía Niên Tiểu Mộ từ khinh thường biến thành sùng bái…
 
Phương Chân Y chỉ biết Niên Tiểu Mộ chưa học xong chương trình học nên cho rằng giấy chứng nhận của cô là giả. Cô ta muốn mượn cơ hội này khiến cô mất mặt, nhưng không ngờ lại tự bê đá đập chân mình.
 
Sắc mặt của cô ta trong nháy mắt trở nên rất khó coi!
 
Ánh mắt nhìn về phía Niên Tiểu Mộ ngập tràn oán hận…
 
Vì sao, vì sao cứ phải tranh với cô ta?
 
“Cậu chủ, người chúng ta cần tuyển có phải là Niên Tiểu Mộ không?” Quản gia đi theo bên cạnh Dư Việt Hàn rất nhiều năm, ông nhìn ra được sự thưởng thức trong đáy mắt anh, lập tức mở miệng.
 
⬅ Trước Tiếp ➡