“Vậy thì cô phải cảm ơn ánh mắt của tôi mới đúng? Bởi có nó cô mới sống đến tận giờ này!”
Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta, một cảm xúc rất phức tạp lan tràn trong lòng.
Nhưng có vẻ tôi giấu rất kỹ cảm xúc này, không một ai biết, thậm chí ngay cả tôi còn không biết.
“Anh chết đi, đừng chết ở nhà tôi là được rồi. Tôi không muốn biến căn nhà mình thành nhà ma!” Tính tình tôi không tốt lắm, còn giám phát giận lên người anh ta.
Tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm.
Anh ta không nói gì, chỉ đứng dậy ngả người về sau, một tay đỡ lấy bả vai, kêu lên một tiếng.
Tôi lập tức nhìn sang, nhưng không hề có ý quan tâm đến anh ta.
Anh ta cũng im lặng, lại theo thường lệ đứng dậy đi vào bếp, mở tủ lạnh chuẩn bị nấu nướng, cứ như một người vô sự vô tình.
Nhìn đến hết cảnh tượng này, không thể nhịn nổi đi qua đóng tủ lạnh lại, không để lại một kẽ hở, sau đó nhìn anh ta.
Không ai lên tiếng trước, nhưng tôi biết anh ta đã ôm lấy vai mình lúc nào không hay.
Đúng là thích cậy mạnh.
Tôi nắm cổ tay anh, một đường bước vào phòng ngủ.
“Nằm xuống” Tôi không cho anh ta cơ hôi hội giải thích.
Những người không biết nhìn qua còn tưởng tôi mới là kẻ sát nhân. Nhưng thực tế lòng tôi đã hoảng thành một túm.
Đôi mắt xanh nhạt của anh nhìn chằm chằm vào tôi, tự hỏi liệu anh ta có thể nhìn thấu những gì tôi đang nghĩ không. Nhưng cuối cùng vì bị thương, sờ trán nóng ran đành mặc tôi ép phải nằm xuống giường.
Tôi đứng ở bên giường hỏi: “Thực sự không muốn tới bệnh viện”
Anh ta lắc đầu.
Tôi gật đầu, suy nghĩ về việc tìm kiếm công thức do dì giúp việc viết dán ở đâu đó trong nhà để nấu một ít cháo cho anh ta, mặc dù tôi biết sau khi ăn cháo do tôi nấu xong bệnh tình của anh ta có thể trở nặng hơn.
Nhưng tôi vẫn quyết định đi.
Phía sau bỗng có một lực mạnh yếu giữ chặt lấy tay tôi, gắt gao nắm chặt, giống như sợ tôi sẽ biến mất.
Anh hỏi tôi: “Đi đâu?”
Tôi dừng lại.
Giọng điệu của anh ta nghe có vẻ, giống như đang ủy khuất?
---
Hình bóng
Tôi xoay người lại nói: ” Đi lấy đồ ăn cho anh! ” Tôi không dám nói với anh là tôi sẽ tự nấu.
“Không cần, lại đây.” Anh ra hiệu.
Tôi bước đến, ngồi xuống đầu giường, giống như đêm đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Chẳng qua là có sự thay đổi về thân phận.
“Anh sợ tôi chạy trốn sao?”
“Ừm”
“Nhưng bây giờ anh bệnh thành như vậy, còn có sức lực ngăn cản tôi sao?”
“Cô có thể thử xem!”
Tôi cúi đầu nghịch móng tay mình, nói: “Đợi đến lúc anh ngủ say, tôi tẩu thoát là được rồi”
Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng tôi rõ hơn ai hết, tôi sẽ không chạy trốn, ít nhất tại thời điểm này, tôi sẽ không bỏ mặc anh ta được, cho dù tôi biết thân phận anh ta như thế nào.
Rõ ràng chúng tôi mới ở chung được nửa tháng nhưng cảm giác như trải qua tận nửa năm.
Có lẽ tôi bị điên rồi đi.
Anh chậm rãi mở mắt ra, nắm chặt lấy tay tôi không buông: “Cả ngày chỉ nghĩ tới chạy trốn”
Tôi cười không đúng lúc: “Vậy anh năn nỉ tôi đi!”
“Năn nỉ?”