⬅ Trước Tiếp ➡
“Phải, anh năn nỉ tôi, biết đâu tôi sẽ không chạy nữa” Lông mày tôi nhướng lên, nở một nụ cười mà tôi cho là đẹp nhất.
” Cầu xin cô!”
Nụ cười trên gương mặt tôi cứng đờ, tôi ngây ngẩn cả người. Tôi không nghĩ anh ta thực sự nói mấy lời này, không chỉ vậy còn nói rất nghiêm túc.
Nụ cười trên môi tôi chợt tắt, tôi vỗ nhẹ vào bàn tay anh đang nắm chặt lấy cổ tay tôi, ra hiệu anh buông ra.
Mà anh ta dường như đang cố gắng túm lấy cọng rơm cuối cùng, kéo tôi đi giống như chỉ cần thả lỏng ra là tôi sẽ chạy mất.
Coi như anh đang phát sốt, thần trí có chút không rõ ràng giống một đứa trẻ nên tôi bỏ qua.
“Anh trước buông tôi ra đã, tôi sẽ không chạy!”
Vài giây sau.
“Được!” Anh buông tay.
Tôi đi vòng qua bên kia giường, ngồi xuống, ngả người ra phía sau, nhìn thấy đỉnh đầu anh, tôi nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm rũ trên trán anh.
Tôi hoàn toàn biến anh thành một đứa trẻ.
“Được rồi, tôi sẽ không trốn, anh yên tâm ngủ đi.”
Giọng anh thều thào “Ừm”
Một lát sau tôi mới cảm giác có điều gì đó không thích hợp, tôi cúi đầu nhìn xuống: “…?”
Tôi nghĩ bản thân mình đang toát ra ánh sáng cao cả của tình mẫu tử, nếu không tại sao anh ấy lại có thể tựa đầu lên người tôi rồi ngủ quên mất?
Nhưng chỉ vào lúc này, tôi mới có thể quan sát kỹ bộ dạng của anh ấy.
Đúng ra thì anh ấy chắc cũng trạc tầm tuổi tôi, giọng nói phảng phất hơi thở của tuổi trẻ, ánh mắt anh rất đẹp, sáng nhưng hơi dữ dằn.
Rõ ràng hai chúng tôi trạc tuổi nhau, nhưng cuộc sống của chúng tôi lại quá khác biệt. Nhìn sơ qua cũng biết tuổi thơ của anh không mấy tốt đẹp.
” Cô ăn chưa? ” Anh thình lình mở miệng.
Tôi đương nhiên chưa ăn rồi, nhưng trong lòng đột nhiên có một giọng nói cho tôi biết___
Chỉ cần tôi nói không, anh ấy sẽ mặc kệ vết thương đứng dậy nấu cơm cho tôi.
Cho nên tôi nói “Ăn rồi!”
Anh lại cười, nụ cười khó hiểu đến không thể giải thích được.
Anh có bệnh à.
Tôi bất giác cũng sờ vào khóe miệng đang giương lên của mình, hình như tôi cũng có bệnh.
Hơn nữa còn là bệnh không thể trị được.
_
Anh thành thành thật thật ở nhà tôi ba ngày rồi lại ra ngoài. Mãi đến tối anh ấy vẫn chưa về.
Tôi không thể tìm thấy anh ấy mà anh cũng không có ý định quay về, hay là lỡ đâu anh ấy bị thương rồi ngã xuống đường, không về được thì sao?
Anh yên tâm về tôi vậy à? Không sợ tôi bỏ trốn sao?
Thẳng đến năm giờ sáng tôi vẫn không tài nào ngủ được, nghe thấy âm thanh phát ra từ phía cửa tôi lập tức tỉnh táo lại.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tôi ngồi bật dậy, thấy trong bóng tối mơ hồ có bóng người, như thần chết ập đến cướp đi mạng sống của tôi.
Nhưng tôi biết, anh ấy không phải vậy.
” Sao anh về muộn vậy? ” Tôi không thèm nhìn anh, trong lòng thậm chí có chút tức giận.
Tôi thậm chí còn không biết tại sao mình lại tức giận, có gì phải giận chứ? Vì một kẻ sát nhân không đáng để tức giận.
Nhưng tôi lại đang giận, phụ nữ thực sự là một sinh vật khó giải thích.

⬅ Trước Tiếp ➡