⬅ Trước Tiếp ➡
“Ra ngoài.” Trầm Nguyệt nhắm mắt lại, hắn bất lực lúc này lại muốn đứng dậy, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể động đậy cánh tay. Toàn thân giống như bị ngàn cân đè lên, lần bị trọng thương này còn nghiêm trọng hơn so với trong tưởng tượng của hắn. Tối qua vận động một chút thể lực giống như bị rút hết không khí, giống như 1 người không có chút nội lực nào cả.
Triệu Kiến Lung không hề biết thân thể của hắn dường như không có cảm giác gì, ngơ ngác một hồi thì mới nhớ đến chuyện hôm qua, còn cho rằng bản thân nàng đã làm đau hắn.
“Tiền bối, có lẽ là do bình thường ta quen tập võ nên lúc chăm sóc người không biết nặng nhẹ.”
Trầm Nguyệt trong lòng bị dày vò vô cùng, thì ra không gặp mặt so với với gặp gỡ còn tốt hơn. May mà thân thể hắn đã bị khống chế nếu không thì tình cảm dồn nén bấy lâu nay sẽ phát tiết ra hết, có thể sẽ không thể khống chế được bản thân mà làm hại nàng 1 lần nữa.
Hắn đối với nàng lúc này mà nói cũng chỉ là một người lạ, không biết nặng nhẹ, không biết đến tình yêu hay hận thù, đây đã là kết cục tốt nhất rồi.
Nàng đợi một lúc sau hắn vẫn chưa có phản ứng thì mới đi ra ngoài.
Không biết vì sao trong lòng lại có chút thất vọng, rõ ràng là nàng không muốn đến, có thể khác xa với dự kiến. Nàng còn nghĩ rằng câu đầu tiên hắn mở miệng nói sẽ là “đây là đâu, nàng là ai”, sau đó nàng đó cho hắn biết sự thật, rồi từ đó nàng hỏi rõ thân phận của hắn.
Cao nhân thì sẽ có chút cổ quái mà, hắn không hề thích bị người khác làm phiền.
Triệu Kiến Lung đem sự việc này nói rõ với phụ thân và Nhị thúc, đến đêm khuya lại phái thêm 1 nha hoàn nhanh nhẹn đến, kết quả vẫn là bị đuổi ra ngoài.
Triệu Trường Sơn và Triệu Trường Lâm sốt sắng đi đến phòng thăm hỏi, kết quả lại bị nói một câu làm cho họ kinh ngạc đến không nói nên lời.
Buổi sáng của mùa hè thường không nóng nực mấy, thỉnh thoảng lại có một cơn gió mát thổi qua, đây là thời tiết mà Triệu Kiến Lung thích nhất. Sáng dậy sớm luyện công xong nàng định đi ra ngoài dạo mát, nếm thử món điểm tâm mới của quán trà.
Sau khi ra ngoài lại nhìn thấy có một cái kiệu được đặt trước con hẻm nhỏ bên ngoài, chắn đường đi của nàng. Nhà nàng không hề có kiệu, phụ thân và huynh trưởng cũng không thích ngồi, lẽ nào có khách đến sao?
Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên sau lưng vang lên tiếng động, có 2 người một trước một sau đang khiêng một tấm gỗ đi ra từ Nguyệt Môn, nếu như trên tấm bảng đó không phải trải vải đen thì nhìn có vẻ giống như vải tang.
“Phụ thân, nhị thúc 2 người đang khiêng gì vậy ạ?” Triệu Kiến Lung đi theo hỏi.
Triệu Trường Sơn cảm thấy khó xử, “Hắn bảo 2 người chúng ta phải bi mất đưa khỏi phủ, đến nhờ cậy nhà trọ, cho dù khuyên thế nào cũng không nói.”

⬅ Trước Tiếp ➡