⬅ Trước Tiếp ➡
Không nhớ đến nàng quả thật là khó khăn với hắn, cho dù dành tất cả tâm trí để học võ công hắn vẫn không thể quên đi nỗi tương tư về nàng. Kiếp này vì để tránh gặp tai họa tày đình hắn chỉ có thể chuyên tâm luyện võ, cũng có thể làm tốt việc sau này. Tổ chức ám sát Hồng Hồ Môn nơi hắn ở có một có một cuốn sách nhỏ ghi chép tất cả danh tính của người thuê và “mồi nhử”, hắn âm thầm quan sát và ghi chép lại, chỉ chờ thời cơ để vạch trần trước võ lâm
Giấy khó gói được lửa, sau khi sự việc bại lộ, mặc dù hắn đã sớm chuẩn bị những vẫn không thể địch lại lực lượng của tổ chức. Hắn bị đuổi theo ám sát đến hàng trăm dặm cuối cùng lại đến nơi có nàng.
Ánh mắt đó cũng chỉ là ảo tưởng, một người bị trọng thương trốn đến rừng núi sâu rồi làm sao còn có thể có kì tích xuất hiện có thể sống sót cơ chứ, thân thể hắn rất nhanh có thể bị dã thú làm mồi, xương cốt bị chôn vùi rồi trở về với cát bụi. Có lẽ sự hồi sinh của hắn chỉ là một giấc mộng mà thôi, trong mơ cái gì cũng có, thật tốt quá.
Đối với người áo đen, Triệu Kiến Lung cảm thấy rất hiếu kì, hơn nữa nàng cũng xem hắn là ân nhân cứu mạng rồi, nên cứ năm lần bày lượt chạy đến xem hắn, chăm sóc hắn. người áo đen cũng thường xuyên cau mày, mồ hôi đầm đìa, cứ lau đi chẳng bao lâu lại đổ mồ hôi, cũng hay thường gặp ác mộng, hắn trong mơ cứ kêu tên của một người, cái tên đó vừa hay lại cùng âm với nàng. Nhưng điều làm nàng kinh ngạc hơn là có 1 lần nàng vô thức đáp lại 1 tiếng thì hắn ngay lập tức cũng yên lặng, chân mày cũng giãn ra.
Sau đó nàng cũng bắt đầu quen với tiếng gọi của hắn, có lẽ “Lung Lung” là tên cô gái mà hắn thích, cũng có thể là người thân của hắn đã gặp nạn chẳng nên.
Bởi vì hắn thường ngủ đến mồ hôi đầm đìa lại thêm thân thể suy nhược, nếu như nhiễm phải phong hàn thì đến thần tiên cũng cứu không được hắn rồi. Đơn Chính không lâu trước vừa kết hôn với Tiêu sư Vương Nghĩa nên không tiện tiếp xúc với nam nhân khác. Cho nên những ngày này Triệu Kiến Lung giúp hắn lau người, dù sao lúc trước cũng đã nhìn thấy rồi nên cũng chẳng có gì phải tránh né cả. lúc mới bắt đầu còn cảm thấy có chút ngại ngùng, đối với nàng mà nói hắn chẳng qua cũng chỉ là khúc gỗ mà thôi.
Hôm nay cũng như mọi ngày nàng lại chuẩn bị một chậu nước nóng, cởi áo của hắn ra, mở đai áo ra, rờ xem vết thương của hắn đã bắt đầu kết vảy rồi, lúc lau người cho hắn cũng đỡ phiền phức. Triệu Kiến Lung đang chuyên tâm lau vết thương nên không để ý thấy lông mày, đến ngón tay của hắn cũng động đậy.

⬅ Trước Tiếp ➡