⬅ Trước Tiếp ➡
Anh đẩy Nghê Y lên giường, dùng đùi đè nặng đầu gối cô, bao phủ người đến kín mít. Nghê Y lo lắng đề phòng, sợ bệnh dại của anh phát tác sẽ thật sự tử hình mình ngay tại chỗ.
Giống như nhìn thấu suy nghĩ trong đầu cô, Lệ Chiêu bình tĩnh nói “Tôi không chạm vào em.”
Nghê Y vừa mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi chỉ nếm rượụ”
Nói xong, Lệ Chiêu vùi đầu vào trước ngực cô, môi mỏng kề sát da thịt mỏng manh, chậm rãi leo núi, lưu luyến tại vị trí cao nhất. Anh mở miệng, dùng đầu lưỡi và hàm răng vuốt ve, khiến cô như vô lực rụng rời giữa thiên đường và địa ngục.
Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Lệ Chiêu cũng ngẩng đầu lên, thấp giọng nói “Ngọt quá.”
Trong đầu Nghê Y “đùng” một tiếng nổ mạnh.
Cô tức muốn hộc máu đá vai anh, “Lệ Chiêu, tên biến thái này Anh có tin tôi hét lên gọi mọi người vào chứng kiến hành động súc sinh của anh hay không ”
Lệ Chiêu trả lời rất nhanh “Được.”
Trong mắt Nghê Y lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể tin được.
Lệ Chiêu đè nặng sau đầu cô, nửa ép buộc nửa dụ dỗ cô đáp lại nụ hôn tình thâm nghĩa trọng này, sự dịu dàng đến cực hạn mang theo ảo giác ngắn ngủi. Giọng nói của người đàn ông nhuốm màu tình du͙c, nhưng khi mở miệng, lời nói lại vô cùng thách thức và trêu chọc, “Đúng lúc, để mọi người nhìn xem, em quyến rũ anh trai như thế nào.”
Nghê Y miệng lưỡi sắc bén phản bác “Anh không xứng làm anh trai.”
“Ừm.” Lệ Chiêu bỗng nhiên hạ eo, lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt cô, “Vậy em muốn gọi tôi là gì? Gọi một tiếng cho tôi nghe thử xem.” Bàn tay anh nhanh chóng di chuyển xuống dưới, liều mạng véo một cái lên ngực cô, “…… Gọi đi.”
Nghê Y đau tới mức ứa nước mắt, quật cường không chịu nhận thua.
Lúc này, bất chợt có người gõ cửa, người tới vội vàng nói “Lệ tổng, ba ngài đang tìm ngài.”
Yên lặng mấy giây, Lệ Chiêu buông cô ra.
Nghê Y híp hai mắt, hai đầu gối quỳ trên giường, đột nhiên ôm lấy cổ người đàn ông kéo xuống. Lệ Chiêu trọng tâm không vững, đành phải để cô đạt được ý đồ. Nghê Y hung hăng mút mạnh lên sườn cổ anh, thẳng tới khi mút ra một dấu ấn vô cùng ái muội mới dừng lại.
Cô rót vào tai Lệ Chiêu những lời ngon tiếng ngọt, “Anh à, đi thong thả.”
Nghê Y biết, muốn đối phó với loại người cố chấp và biến thái như Lệ Chiêu, chỉ có thể liên tục chiến đấu, chiến đấu tới cùng.
Cùng lúc đó, Nghê Y không biết, ý cười trong mắt Lệ Chiêu như có như không, anh mê mệt tư thái lộng lẫy tuyệt đẹp của cô, cũng phát cuồng với ván cờ ngang tài ngang sức này.
Lệ Chiêu đi xuống trước, bởi vì anh quá bắt mắt, đặc biệt là khi đứng ở trên cao, bên dưới có hàng trăm đôi mắt nhìn lên. Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cashmere đen tuyền, cổ áo cao tới nửa cổ, ngay cả như thế thì dấu vết ái muội trên bên phải cổ càng giống như giấu đầu lòi đuôi.
Trong lòng mỗi người đều đang tự biên tự diễn một màn kịch, nhưng lại không dám thể hiện ra bên ngoài. Chỉ ngẫu nhiên trao đổi ánh mắt, khe khẽ kích động.
Mười phút sau, Nghê Y cũng xuống lầụ

⬅ Trước Tiếp ➡