⬅ Trước Tiếp ➡
Lệ Chiêu khoanh tay trước ngực, chuyện trò vui vẻ như cũ, không có một chút cảm xúc.
Cung Vân đi tới, thấp giọng thúc giục “Còn không mau đi thay quần áo.” Ngữ khí vội vàng, mặt đỏ tai hồng, dường như cực kỳ mất mặt.
Nghê Y mím môi, thuận theo.
Căn biệt thự của Lệ gia rất bề thế và xa hoa, nghe nói trực thăng riêng của Lệ Chiêu còn đang đậu trên tầng cao nhất. Thời điểm Nghê Y lên tầng, cô nhận được tin nhắn của Cung Vân “Tới phòng cho khách.”
Cẩn thận chặt chẽ như thế, khiến Nghê Y vô cùng buồn cười, cảm giác trống rỗng vô vọng trong trái tim chạy dài ngàn dặm.
Ba căn phòng dành cho khách của Lệ gia đều ở trên tầng 3, đại khái Nghê Y có ấn tượng, nhưng cô không nhớ lắm. Rẽ sang căn phòng thứ hai ở bên phải, cô nhìn thấy ở trên giường có một chiếc váy liền thân mới tinh. Có lẽ là Cung Vân dặn người làm chuẩn bị.
Nghê Y tạm dừng trước cửa, căn phòng này tuy lớn, nhưng cách trang hoàng bày biện lại đơn giản, hẳn là phòng cho khách, bởi vậy cô bước vào không chút nghi ngờ.
Đóng cửa, khóa trái, cô đứng trước gương xoa xoa gương mặt, sau đó cởi chiếc váy trên người xuống.
Cởi được một nửa, động tác trên tay cô chậm dần, trực giác nhắc nhở, Nghê Y theo bản năng quay đầu lại. Vừa quay đầu, trái tim cô liền lạnh đi một nửa, cửa vẫn đóng chặt, Lệ Chiêu thản nhiên vắt chân ngồi trên sô pha, rất có hứng thú mà nhìn cô chằm chằm.
Bộ ngực của Nghê Y cao ngất, cảnh xuân nửa lộ, cảm giác lo sợ không yên trong mắt, khiến cô thoạt nhìn có vẻ thanh thuần vô tội.
Lệ Chiêu híp mắt, dưới ánh đèn ấm áp, ánh mắt ấy càng thêm thâm trầm.
Nghê Y biết giờ phút này nhiều lời cũng vô ích, chỉ biết nhanh chóng mặc lại chiếc váy bẩn lên người. Lệ Chiêu đứng dậy, đi tới gần, túm chặt cổ tay cô không cho cô cử động.
Nghê Y ngửa đầu trừng mắt, “Anh điên rồi.”
Bên ngoài âm nhạc du dương, tiếng khách khứa nói chuyện, tiếng bước chân, khi lớn khi nhỏ.
Lệ Chiêu trước mắt với bộ dáng lạnh nhạt lúc vừa rồi tựa như hai người khác nhau, vẻ mặt đứng đắn, ánh mắt đa tình. Nghê Y có chút không thể chịu được ánh mắt này của anh, giống như dã thú vận sức chờ phát động, tính kế, ngồi canh, đợi con mồi chui đầu vào lưới.
Nghê Y bỗng nhiên phản ứng lại đây, căn phòng này, là của anh.
Cô nhíu mày “Anh cố ý.” Cố ý đặt chiếc váy trên giường để cô nhìn thấy và nghĩ rằng đây là phòng dành cho khách.
Vẻ mặt Lệ Chiêu không thay đổi, đuôi lông mày nhẹ nhàng giương lên.
Nghê Y lạnh mặt, “Rượu vang đỏ cũng là anh cố ý cho người hắt.”
Khóe môi Lệ Chiêu hơi cong, giống như khen thưởng, cũng không quá ngu ngốc.
“Cút ngay.” Nghê Y đẩy anh.
Lệ Chiêu ôm lấy eo cô kéo lại gần, hô hấp như có như không đảo qua gương mặt cô.
Nghê Y hoảng hốt, “Anh đừng nổi điên ”
“Điên sao?” Lệ Chiêu trầm giọng, nghiêm túc hỏi.
Giây tiếp theo, anh dùng tay kéo mạnh vạt váy Nghê Y, một tiếng “Roẹtttttt ”vang lên, nửa chiếc váy trực tiếp bị xé nát.
Đáy mắt Lệ Chiêu dâng lên một đốm lửa nhỏ, đốm lửa bùng cháy, thiêu đốt từng tấc da thịt trên người cô.
Nghê Y không dám lớn tiếng, sau lưng đổ mồ hôi, “Hôm nay là sinh nhật của ba anh Bên ngoài có rất nhiều khách khứa ”
Lệ Chiêu làm gì có chút sợ hãi nào.

⬅ Trước Tiếp ➡