⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nghĩ xem làm thế nào để lén lấy bao cao su ra khỏi túi đồ dùng cá nhân, quản gia vừa mỉm cười hỏi Trọng Giang muốn để quần áo và đồ dùng cá nhân đó ở đâu.
"Tầng hai." Ánh mắt của Trọng Giang lướt qua khuôn mặt của Hạ Giác Hành, sau đó nhanh chóng lấp lửng nói thêm: "Để ở phòng kế bên phòng em nhé."
Trong lòng quản gia thoáng giật mình, nghĩ bụng cũng chẳng cần lấy bao cao su ra làm gì.
Tầng hai, ngoại trừ phòng của Trọng Giang có phòng tắm và vệ sinh riêng thì các phòng còn lại đều dùng chung nhà tắm và vệ sinh ngoài hành lang. Tuy nhiên, căn biệt thự này chỉ có hai người ở là Trọng Giang và Hạ Giác Hành, nên cũng coi như mỗi người đều có phòng tắm và vệ sinh riêng.
Bữa tối là cơm kiểu Trung Quốc, nhưng Trọng Giang lại lấy ra một chai rượu vang trắng từ tủ rượu và đặt lên bàn ăn.
Cô rót cho mình một ly đầy rồi hỏi Hạ Giác Hành có muốn uống không.
Hạ Giác Hành từ chối khéo: "Tôi không giỏi uống rượu."
"Chỉ uống một chút thôi, độ cồn không cao đâu, vị rượu cũng rất nhẹ." Trọng Giang mỉm cười rạng rỡ, rót gần nửa ly rượu vang và đưa tới trước mặt Hạ Giác Hành: "Tôi rất thích hương vị này."
Hạ Giác Hành lịch sự nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt thanh của nho trắng, quả thật mùi rượu không đậm.
Đầu bếp đứng bên cạnh với vẻ mặt như sắp chết, trong lòng nghĩ: Cô hai à, cô cứ nói nhăng nói cuội nữa đi.
Bữa tối kết thúc, ly rượu của Hạ Giác Hành cũng đã cạn. Anh thật sự uống rượu như nước giải khát mà không để ý rằng ly của Trọng Giang chỉ mới được cô nhấp hai ngụm đầu.
Trọng Giang cúi đầu gửi tin nhắn xong bèn ngẩng lên hỏi Hạ Giác Hành: "Cậu ăn xong rồi chứ?"
"Ừm tôi no rồi." Hạ Giác Hành lịch sự trả lời: "Tay nghề của đầu bếp rất tốt."
Trọng Giang cười tít mắt: "Đầu bếp được mời đặc biệt từ trong nước sang đây, tay nghề không thể nào tệ được."
Quản gia từ trên lầu bước xuống, ánh mắt chị ấy quét qua bàn ăn với vẻ phức tạp rồi nói với Trọng Giang và Hạ Giác Hành: "Phòng đã được dọn dẹp xong rồi."
"Được, vất vả cho chị Mân quá. Đường buổi tối không dễ đi, lúc về mọi người đi chậm chút nhé." Trọng Giang tỏ ra rất chu đáo: "Ngày mai không cần đến sớm đâu, tầm ba bốn giờ chiều qua là được, bữa sáng chúng em có thể tự lo."
Quản gia không dám hỏi tại sao: "Mọi người dọn bếp xong sẽ về ngay."
Trọng Giang đồng ý, cô đứng dậy đi lên lầu. Khi đi ngang qua Hạ Giác Hành, cô dừng bước: "Tầng ba có phòng gym với ghế massage, nếu mệt cậu có thể thử một chút."
Hạ Giác Hành xoa thái dương hơi ê nhức: "Để hôm khác, tôi muốn ngủ sớm một chút."
Trọng Giang trở về phòng mình, sau khi vào cô vứt đôi dép sang một bên, ngả người lên ghế sofa và nằm xuống.
Chiếc điện thoại tuột ra khỏi tay cô và rơi xuống bên tai. Màn hình lướt qua mặt Trọng Giang, tự động mở khóa và hiển thị giao diện trò chuyện.
21:47
[Nước nóng trong nhà vệ sinh có thể tắt riêng không?]
[Có thể.]
[Vậy tắt hết nước nóng ở các phòng trừ phòng của em ra nhé.]
[?]
[Sa Mân] đã thu hồi một tin nhắn
[Đã rõ.]
22:07
[Đã tắt hết rồi.]
[Ok, mọi người làm xong thì xuống đi, về sớm một chút.]

⬅ Trước Tiếp ➡