⬅ Trước Tiếp ➡
Trọng Giang cảm thấy bản thân chắc điên rồi, nếu không thì sao có thể làm ra những việc như nhân vật nữ phụ phản diện xấu xa trong truyện thế này.
Nhưng cô lại cảm thấy mình đang rất tỉnh táo.
Vì vậy khi Hạ Giác Hành gõ cửa hỏi cô chỗ này có nước nóng không, cô đã trả lời rằng: "Chắc là có, tôi chưa dùng. Sao vậy?"
Hạ Giác Hành đỡ cái đầu đang mơ màng vì rượu: "Nhà vệ sinh ở cuối hành lang không có nước nóng."
"Tôi vừa mới dùng thì vẫn có mà, ừm.. Có lẽ lúc trước họ nghĩ chỉ có mình tôi ở đây nên không kiểm tra chỗ đó. Hay là cậu dùng tạm phòng tôi trước nhé?"
Hạ Giác Hành tựa vào tường, sắc mặt anh rõ ràng đang không ổn lắm, phản ứng cũng chậm đi.
Trọng Giang nhẹ nhàng nhắc lại: "Được không?"
Ừ, cảm ơn."
Trọng Giang nở một nụ cười vui vẻ: "Vậy cậu đi lấy quần áo đi, tôi sẽ xem phim một chút."
Hạ Giác Hành đáp lời Trọng Giang rồi rời khỏi phòng cô, lát sau quay lại với bộ đồ ngủ để tắm.
Không lâu sau, tiếng nước chảy rào rào vang lên trong phòng tắm.
Tay của Trọng Giang đặt trên máy tính bảng run lên, cô vô thức cắn môi, tim đập thình thịch một cách mãnh liệt.
Từng cơn choáng váng bủa vây trong tâm trí, hỏi rằng cô đã quyết tâm chưa.
Tôi muốn có được cậu ấy, nhất định phải có được cậu ấy, dù cho, dù cho..
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hơi thở của cô trở nên ngày càng gấp gáp, dường như sắp không thể thở nổi. Ngón tay của Trọng Giang siết chặt góc gối ôm, đầu ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch.
Cô thật sự quá căng thẳng đến mức chịu không nổi nữa rồi.
Tiếng nước từ phòng tắm đã dừng lại.
Nhận thấy điều đó, Trọng Giang bỗng bật dậy rồi lại ngồi xuống, cô hít một hơi thật sâu, cầm lấy chiếc gương nhỏ bằng lòng bàn tay và cẩn thận quan sát khuôn mặt của mình.
Khi còn học múa, giáo viên có dạy một chút về kỹ thuật biểu diễn và quản lý biểu cảm khuôn mặt. Trọng Giang cẩn thận nhớ lại những bài học đó, dần dần giấu đi sự tham lam và cố chấp trong đôi mắt, đồng thời khiến nét mặt cứng đơ trở nên lười biếng và vô hại.
Khóa cửa phòng tắm được mở ra, Trọng Giang khựng lại một lúc rồi quay đầu nói với bên kia rằng: "Máy sấy tóc để trên ghế sofa đấy."
Những âm thanh sột soạt sột soạt vang lên, sau đó là tiếng ồn của máy sấy tóc.
Trọng Giang chống cằm, thầm nghĩ cắm máy sấy ở đó vẫn rất đúng đắn.
Nghĩ đến đó, cô đứng dậy, tay cầm một cốc nước và bước tới.
Bàn tay cầm cốc nước của cô hơi run rẩy, Trọng Giang rũ mắt, cảm thấy hối hận vì không học thêm mấy buổi diễn xuất nữa. Cô thật sự sợ rằng lát nữa mình nói chuyện thì sẽ căng thẳng tới nỗi lạc giọng mất.
Tiếng ồn dừng lại, Trọng Giang và Hạ Giác Hành nhìn nhau, lần này cô không cười như một đứa ngây thơ ngốc nghếch nữa mà chỉ đặt cốc nước trước mặt Hạ Giác Hành rồi hỏi: "Uống chút nước nhé? Nước ở đây khá ngọt đó."
Tóc của Hạ Giác Hành vẫn còn ướt, dường như hơi nước đã nhỏ vào mắt khiến đôi mắt của anh trông mờ ảo như sương.

⬅ Trước Tiếp ➡