Chương 19
Không phải tới bắt con nhóc đáng thương là ta chịu trách nhiệm chứ?
Hạ Nhi muốn đi ngay lập tức. Nồi này không thể đội bậy được.
Nhưng Khương Tình không buông tha, ôn nhu nhìn Hạ Nhi.
"Em có cảm giác không?" Khương Tình giọng vô cùng bình tĩnh.
Hạ Nhi muốn rời đi thì chợt khựng lại.
Cô ấp úng, ánh mắt hổ phách hơi chuyển động
"Cảm.. cảm giác gì?"
"Tôi có cảm giác khi em hôn tôi."
Khương Tình giọng ôn nhuận dễ nghe, rồi tiếp tục bổ sung
"Rất thoải mái."
Thanh âm mang theo ý cười rất rõ.
Hạ Nhi bị doạ run lên.
Cô giấu rất kỹ nha Khương Tình chắc chắn không biết xu hướng tình du͙ƈ của cô.
Tại sao lại nói mấy lời kì quái ám muội này.
Hạ Nhi chân tay có chút luống cuống, quay đầu nhìn Khương Tình thấp giọng
"Chị muốn nói gì? Lúc nãy tôi hỏi chị thích tôi phải không thì chị từ chối, giờ lại bảo tôi hôn chị và chị có cảm giác." Hạ Nhi nghĩ Khương Tình đang đùa cợt cô nên có chút tức giận, giọng vô cùng lạnh nhạt.
"Tôi không biết tôi có thích em theo cái nghĩa mà em nói hay không, tôi chỉ biết cảm xúc của tôi khi nhận nụ hôn đó, tôi không chán ghét. Còn có chút rung động." Giọng Khương Tình trầm thấp lại dịu dàng như nước.
Khương Tình chỉ muốn thẳng thắn cho Hạ Nhi biết cô không bài xích Hạ Nhi đến gần mình.
"Ồ. Có lẽ tại lần đầu có con gái hôn chị nên chị thấy hiếu kì thôi." Hạ Nhi nhún nhẹ vai cười nhạo.
"..."
Một người từng quen nam sinh như Khương Tình chắc chắn sẽ không giống cô.
Hạ Nhi nhủ lòng phải tỉnh táo, cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này thì nghe giọng Khương Tình vang lên, thanh âm vô cùng ôn nhuận, dịu dàng hỏi
"Em có cảm giác với con gái sao?" Khương Tình đáy mắt có ý cười, Khương Tình tin linh cảm của cô sẽ không sai.
Cô nghĩ Hạ Nhi là Lesbian.
Hạ Nhi nghe thấy liền sững sờ, bàn tay không tự chủ được run khẽ.
"..."
"Nhìn thẳng vào mắt tôi Trả lời đi " Khương Tình nói bằng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.
Hạ Nhi thấy thế giới này điên rồi.
Hạ Nhi bảo trì trầm mặc, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Khương Tình bỗng cúi đầu cười khẽ.
"Dọa em sao? Hạ Nhi Em đang sợ cái gì vậy?"
"Khương Tình Chị đừng có quá đáng " Hạ Nhi giọng đầy phẫn nộ.
"Tôi không có Người phi lễ tôi là em, tôi chưa từng làm gì em cả." Thanh âm ôn nhuận dịu dàng như nước.
Nói xong Khương Tình khẽ vươn tay vuốt nhẹ lọn tóc uốn lượn trước ngực Hạ Nhi, khiến tim Hạ Nhi đập liên hồi.
Khương Tình cười nhàn nhạt, cúi người ghé sát vào bên tai Hạ Nhi nói khẽ.
"Khi tôi có câu trả lời về việc tại sao lại chú ý đến em. Tôi nhất định sẽ tìm em. Hạ Nhi Lúc đó, em đừng hòng trốn " Nói xong liền đặt nhẹ một nụ hôn lên má Hạ Nhi.
Nụ hôn lướt qua mang theo ý lạnh.
Hạ Nhi trợn tròn mắt đầy kinh hãi.
Ngay lập tức quay đầu chạy trối chết. Phía sau còn nghe tiếng cười khanh khách như tiếng chuông bạc êm tai.
6 Buổi tiệc hội học sinh
Sau những ngày học tập mệt mỏi, Hạ Nhi chỉ ước được ngủ, ngủ tới chết cũng được.
Cô về nhà trong sự mệt mỏi và hai mắt chỉ chực chờ híp lại.
Ông Hạ vừa thấy bóng dáng cháu gái đã ngay lập tức chống gậy bước tới vẻ mặt hiền lành.
"Con về rồi."
Ông Hạ cười hiền từ.
Ông Hạ tuy đã lớn tuổi nhưng tinh thân hình vô cùng khoẻ mạnh, giọng nói to khoẻ, đi đứng vững vàng, đường nét trên giương mặt cương nghị và nghiêm khắc.
Thật trái ngược với cách nói chuyện có chút cưng chiều cô cháu gái nhỏ lúc này.
"Cậu đâu rồi ạ? Con mệt chết rồi." Hạ Nhi biếng nhác che miệng ngáp một cái.
Ông Hạ có chút nghiêm mặt
"Nó bị ta phạt đóng sửa sám hối rồi."