⬅ Trước Tiếp ➡
May mắn đúng lúc Liêm Huy đuổi theo kịp, cứu Trang Thu Dung từ dưới nước kéo lên. Nhưng người khởi xướng là Hồng Diêu thấy thế, ngay lập tức chạy đến kéo Trang Thu Dung ra đẩy xuống lại lần nữa.
Sau một hồi náo loạn gà bay chó sủa, người rơi xuống hồ nước lần này lại chính là nàng. Đợi đến khi nàng được cứu vớt lên bờ thì đã tắt thở. Sau đó dù cho Thông Nguyên Tử hao tổn hết nguyên khí để cứu nàng sống lại, nhưng cuối cùng nàng lại biến thành một kẻ ngu ngốc.
Chứng kiến việc đầu tiên nàng tỉnh lại chính là mơ màng nhìn quanh bốn phía, rồi sau đó phi thân ngồi dậy, âm thanh kinh hãi hỏi dồn: "Các người là ai? Ta đang ở đâu đây?"
Chúng đệ tử ở Hoa Sơn đều âm thầm lắc đầu. Một số người nghĩ rằng nàng bị ngốc là do rớt xuống nước, âm thầm cảm thấy may mắn. Chẳng qua lúc trước, sư cô này có không ít lần giày vò làm khổ bọn họ. Một số người lại cho rằng Hồng Diêu này rất khôn khéo, tất nhiên là do nàng đoán được lần này cho dù có biện hộ như thế nào đi chăng nữa cũng đều không tránh khỏi việc bị sư tổ trách phạt, dứt khoát giả khùng giả điên luôn.
Cho nên vào lúc Thông Nguyên Tử gọi nàng vào để hỏi tội, tất cả mọi người đều tụ họp bên ngoài phòng vểnh tai nghe ngóng. Sau khi nghe ngóng được nàng sẽ phải đi Tư Quá Nhai sám hối một năm, chúng đệ tử giống như đã được khai sáng mà cùng nhau thốt lên một miếng "Ồ"..
Cố Mi đi ra ngoài, nhìn thấy chúng đệ tử vốn đang vây xung quanh phòng nghe ngóng hiện tại đang nháo nhào người tìm chim người bắt chuột, đủ các loại hình thái, nhịn không được kêu rên thảm thiết trong lòng, nơi này rốt cuộc còn người bình thường tồn tại hay không hả..
Cũng may cuối cùng cũng có một người bước ra từ trong chúng đệ tử đang nháo nhào kia chậm rãi tiến lại gần nàng.
Cố Mi ngẩng đầu nhìn sang, áo xanh váy bố(vải bố), đầu cài trâm gỗ. Mặc dù không có nhan sắc xinh đẹp, nhưng cũng có điểm động lòng người.
Nàng hỏi vô cùng cẩn thận, mang theo vài phần không chắc chắn cho lắm: "Sư, sư cô, người còn nhớ rõ ta là ai không?"
Cố Mi lắc đầu.
Người nọ vẫn thật cẩn thận như cũ: "Ta là Nguyệt Nhi. Sư cô người thật sự không nhớ ta là ai sao?"
Cố Mi vẫn tiếp tục lắc đầu. Ta nào biết ngươi là Nguyệt Nhi hay là Tinh Nhi kia chứ, cho dù có nhìn hết tất cả người ở trên cái núi này, ta cũng không thể nhận ra dù chỉ là một người.
Nguyệt Nhi kia rõ ràng thở dài một hơi nhẹ nhõm: "Thưa sư cô, à, võ công của người, người còn nhớ được hay không?"
Võ công ấy à? Cố Mi mờ mịt nhìn sang, từ nhỏ nàng sợ nhất chính là tập thể dục. Ba năm trung học, ba năm và chỉ với một trăm mét là có thể kết thúc môn học chết tiệt này. Ngày thường hận không thể nằm chết dí trên sàn không đứng dậy được, ngay cả khi có người tới làm phiền một chút thôi nàng liền có suy nghĩ muốn đánh người, thế nhưng mấy người này lại hỏi nàng biết võ công hay không à?
Nàng vẫn tiếp tục lắc đầu.

⬅ Trước Tiếp ➡