⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Mi muốn khóc cũng không khóc nổi. Đại thúc người không nên đùa như vậy. Ta sợ nhất chính là bóng tối người có biết hay không hả? Nàng đã kịp quan sát được địa hình ở đây vào thời điểm vừa mới xuyên không. Đây là núi, hơn nữa còn là một cái núi vô cùng vô cùng cao đó! Cái Tư Quá Nhai kia là ở trên đỉnh núi, phạm vi vài dặm xung quanh hoang vắng đến mức không có nổi một bóng người. Đại thúc người có biết ta rất sợ quỷ hay không hả.. Người bắt ta phải dọn đến ở trên đỉnh núi không ma nào thèm ở tận một năm, đến lúc đó chỉ sợ chưa tới một năm, mà là một tháng thôi ta đã chết không kịp trăn trối rồi.
Ồ khoan đã, nếu như chết thêm lần nữa thì có thể trở về được hay không nhỉ?
Cố Mi gian nan mở miệng: "Sư, sư phụ, sám hối, sám hối ấy mà, sám hối ở nơi nào cũng đều giống nhau mà đúng không ạ? Đệ tử có thể.. có thể không đi lên Tư Quá Nhai kia có được hay không?"
Ta ở trong phòng mình tự sám hối cũng được mà. Thiệt đó đại thúc ơi, người không cho ta ra ngoài ta sẽ tuyệt đối không dám bước ra ngoài dù chỉ là nửa bàn chân.
Thế nhưng Thông Nguyên Tử lại không có một chút phản ứng nào cả. Phất trần trong tay cũng chẳng thèm nhúc nhích, chỉ lẳng lặng nói: "Cái tính cách này của ngươi, cũng là do ta dạy hư. Mười ba năm qua, ta vẫn luôn vô cùng dung túng ngươi, để ngươi hình thành nên tính cách kiêu ngạo không biết trời cao đất rộng như thế này. Sự việc lần này, nếu không cho ngươi nhận thức được sự lợi hại của nó, sau này nếu ngươi có gặp phải bất trắc gì, ta thật sự cảm thấy vô cùng có lỗi với người đã phó thác ngươi cho ta."
Cố Mi khóc thật rồi, đại thúc, sự thật là người chưa từng nuông chiều hay dung túng ta lần nào hết. Hơn nữa tính tình thật sự của ta rất tốt rất tốt đấy, còn vô cùng từ bi nữa. Mỗi lần xuống đường dạo phố, nhìn thấy những người ăn xin ta đều cho họ một ít tiền, tuy rằng chỉ có thể cho họ một chút ít tiền mà thôi.
Nhưng mà đại thúc à, rốt cuộc người có thể đừng bắt ta đi đến cái Tư Quá Nhai chó má gì gì kia được hay không?
Cố Mi kinh hồn bạt vía bước ra khỏi phòng của Thông Nguyên Tử. Các đệ tử đang vây quanh bốn phía ở ngoài phòng lập tức tản ra nhường đường.
Hồng Diêu - đệ tử cuối cùng của Thông Nguyên Tử. Võ công vốn dĩ là được truyền thụ từ phụ thân của nàng. Mặc dù năm nay chỉ mới có mười sáu tuổi, nhưng rất nhiều người bên ngoài phòng nhìn thấy nàng cũng phải cúi người, cung kính gọi một tiếng sư cô.
Thế nhưng vị sư cô này thật sự vô cùng ngang ngược. Nàng thầm thương trộm nhớ đại sư huynh Liêm Huy của mình, lại ghen tị với nhị sư tỷ Trang Thu Dung bởi vì người ta dám thân cận với Liêm Huy hơn nàng. Ỷ vào sự cưng chiều của Thông Nguyên Tử, thường hay khiêu khích Trang Thu Dung còn chưa tính, vậy mà lần này lại thừa dịp ngày sinh thần mười sáu tuổi của mình, đẩy Trang Thu Dung rơi xuống hồ nước.

⬅ Trước Tiếp ➡