⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông ngồi cạnh cố gắng nín cười hỏi: "Thế nên cậu mới làm một bài văn nghìn chữ, chẳng chữ nào khiến cho người ta có cảm giác thô tục khiến người ta không biết mình bị chửi kiểu ấy à?"
"Cậu nói thế là sao?"
Hai mắt của Ny Na hơi híp lại, khiến cảm giác nguy hiểm tăng lên gấp bội: "Ý cậu là tớ làm thế là sai sao?"
Cô có một đôi mắt to tròn, trong veo như mắt mèo, dáng người nhỏ nhắn cỡ một mét năm lăm và gương mặt vô cùng trẻ con. Cũng vì thế cho nên dù Ny Na đã hơn hai mươi tư tuổi rồi những khi ra ngoài vẫn hay bị người ta nhận nhầm là học sinh cấp ba.
"Không dám."
Thư Hàng yên lặng nuốt nước bọt, cậu ấy không dám đáp lời con quỷ nhỏ này, vô cùng sợ chết giơ ngón tay cái lên bảo: "Ý của tớ là cậu làm khá lắm."
"Coi như cậu biết điều."
Cô hừ nhẹ, tiếp tục trở lại tư thế hai tay ôm lấy đầu gối như trẻ con: "Trời tối rồi kìa, cậu lái xe nhanh lên một chút."
"Gấp cái gì, vội đi đầu thai chắc?"
"Đầu cái shit ấy."
"Ôi trời, chú ý hình tượng."
"Chú ý cái beep."
Cô buột miệng nói vài câu tục tĩu, sau đó trong cơn xúc động giơ tay đập cho người bên cạnh một cái. Khổ nỗi trên người tên này toàn cơ bắp, bị cô đánh vậy chẳng những cậu ấy không đau mà ngược lại cô mới là người ăn đau. Cô nhe răng trợn mắt suýt xoa: "Cậu đúng là, chỉ có hồi nhỏ mới đáng yêu thôi, mũm mĩm tròn vo, trên cơ thể chỗ nào cũng toàn thịt là thịt. Nào có giống như bây giờ, tớ có muốn đánh cũng không nổi nữa rồi."
Thư Hàng nở một nụ cười ngây ngô: "Cậu thật là, chẳng khác ngày bé tý nào, không mở miệng thì còn thấy đẹp gái, vừa mở miệng ra một cái là tất cả mọi thứ hóa hư vô."
"Cậu muốn bị xử đấy à?"
Người đàn ông với cơ thể vạm vỡ bị ăn vài cú đánh vừa gào lên đau đớn vừa né tránh: "Đừng mà, có chuyện gì thì từ từ nói, cậu đừng có ra tay, tớ đang lái xe đấy.."
..
Chiếc xe Hummer chạy dọc theo con đường lớn phía ngoại thành sau đó quẹo vào con đường núi dài hun hút, đèn pha chói mắt, chiếu sáng con đường núi phủ đầy tuyết trắng, từng bông tuyết nhẹ rơi điểm xuyết thêm cho bầu trời đêm. Những cây đại thụ khô héo bên đường lắc lư trong gió lạnh, thỉnh thoảng có vài đợt tuyết đọng trên cành cây rơi xuống.
"Hổ béo, tớ thèm ăn ngô." Ny Na đói bụng đến nỗi đầu váng mắt hoa, giơ tay chọc chọc cánh tay thô cánh tay thô ráp của Thư Hàng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Sao vừa rồi lúc còn ở trong thành phố thì cậu không nói thế đi, ở đây rừng núi hoang vu, tớ biết đi đâu kiếm ngô về cho cậu?"
Cô cũng dựa vào cửa xe, miêu tả sinh động như thật: "Cái món ấy phải cho vào nướng, ngô mới ra lò, nóng hổi, cắn một cái thôi là vị ngọt dính hết lên răng."
"Ùng ục."
Thư Hàng nghe thôi cũng cảm thấy đói, cái bụng của cậu ấy réo lên không ngừng.
"Nói nghe này, tớ cứ mặt dày mày dạn mà đến kiểu này, liệu ông cậu có đuổi tớ ra ngoài không?"
"Ai mà biết được."

⬅ Trước Tiếp ➡