Tháng mười một năm hai nghìn không trăm mười tám, tiết tiểu tuyết vừa qua, thành phố Bắc* đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.
*Thành phố Bắc/Bắc thành là tên gọi tắt của thành phố Bắc Kinh, cũng giống như người ta cũng gọi Hà Nội là Hà thành, để tên kiểu nào cũng được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tuyết ở phương bắc rơi rất mạnh, từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi từ trên trời xuống. Tuyết bắt đầu rơi từ lúc giữa trưa, mãi đến chiều tối mới dứt cơn. Trong màn tuyết dày đặc, trời và đất như hòa vào làm một không còn ranh giới phân chia, tất cả được bao trùm trong sắc trắng tinh khôi, không nhiễm hạt bụi nào, trong suốt và lấp lánh như pha lê.
Sắc trời dần tối, những ngọn đèn nằm ở hai bên đường lớn bắt đầu sáng lên, giống như những chú đom đóm, thắp sáng mà đêm tuyết trắng mênh mông.
Chiếc xe Hummer chạy băng băng trên đường phố không một bóng người, bánh xe khổng lồ phóng đi với tốc độ cao nhanh chóng nghiền nát từng đụn tuyết trên mặt đường, để lại dấu bánh xe rõ ràng, gió đông bắc rít gào đập vào cửa kính xe khiến nó rung lên bần bật.
Người phụ nữ ngồi trên ghế phụ cuộn mình lại thành quả cầu lông màu đen, cô nghiêng người dựa vào cửa xe, ngón tay không ngừng vẽ lên tấm kính mờ hơi sương.
"Tớ nói này, chuyện trên weibo của cậu hai ngày nay ồn ào quá."
Đang lái xe là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, mặc áo bóng chày, cậu ấy để kiểu đầu húi cua gọn gàng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cô gái ngồi bên cạnh, cằn nhằn: "Tính của chị Ny Na đây vẫn nóng nảy như ngày nào."
"Tớ đã kiếm chế lắm rồi đấy nhé. Tất cả là do cái đám thích bôi nhọ người khác kia cứ bám dai như đỉa, mắng tớ suốt từ năm ngoái đến năm nay, khiến tớ buộc phải lôi mồ mả tổ tiên của họ ra đấy chứ. Tớ đâu phải Bồ Tát sống, tại sao cứ bắt tớ phải ân cần, phải thấu hiểu cho bằng được cái đám chướng tai gai mắt ấy."
Thư Hàng nghe thế buông tiếng thở dài: "Cái tính nóng nảy này của cậu khiến biên tập đau tim lắm đây, mới hơi mất tập trung một chút xíu thôi mà cậu đã nổi điên lên rồi."
"Tớ nhổ vào."
Vốn dĩ Ny Na đang thẫn thờ nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ xe, nghe cậu ấy nói thế lập tức sôi máu, tất cả những bạo lực trên mạng mà cô từng phải hứng chịu trong suốt quãng thời gian qua lập tức xông lên, khiến cơn giận của cô bùng nổ: "Cậu nói thử nói một câu công bằng cho tớ nghe xem nào. Tất cả những truyện mà tớ viết đều về nữ chính hết, có chuyện nào mà không hành hạ nam chính tơi bời hoa lá đến chết đi sống lại cơ chứ? Ấy thế mà cái đám thích bôi nhọ người khác kia lại dám chửi nữ chính của tớ là không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh. Mợ nhà nó chứ, chắc cái đám đó muốn nam chính phải gãy tay gãy chân, hay ngỏm củ tỏi luôn mới hả giận? Nếu giết người không phạm pháp, chắc tớ đã men theo đường mạng đâm cho đám người ấy mỗi người mấy nhát chết luôn đi cho rồi."
Cô mắng mỏ người khác cũng có phong cách riêng của mình, mắng người ta một cách trôi chảy mượt mà, không hề vấp váp.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Bóp Nát Định Mệnh Nguyên Tác
Đường Đường Có Muốn Vào Giường Không
Học Thần Cũng Yêu Thầm Em
Lạc Đỉnh Trò Chơi Kỳ Bí
Vợ Nhỏ Gây Thương Nhớ: Tổng Tài Không Thoát Nổi
Xuyên Nhanh Đùa Bỡn Phản Diện
Cám Dỗ Vạn Kiếp
Tìm Đường Sống Trong Tội Lỗi
Thuần Khiết Ngoài, Đen Tối Trong
Bác Sĩ Riêng Của Em
Tiểu Thư Mềm Như Nước
Tìm Người Nối Dõi Trong Đêm