"Hơn nữa, lúc tòa án phán quyết chắc chắn cũng sẽ hỏi ý kiến của con gái. Anh cảm thấy anh có bản lĩnh làm con gái lựa chọn anh à?"
Dung Nhan nói hết mấy câu này trong một hơi, nhìn mặt anh giận tới tái xanh cả lại, cảm thấy trong lòng hết sức vui sướng.
Sau đó không thèm quan tâm anh nữa, xoay người đi đón con gái.
Sau lưng cô, Mục Viễn Hàng bị cô nhanh mồm cãi lại, giận tới mức một câu cũng không nói nên lời.
Một lần lại một lần lạnh mặt với anh, còn dám hô to gọi nhỏ với anh, cô nghiện rồi hay gì?
Dung Nhan mới vừa đi đến cửa nhà trẻ, con gái Mục Noãn đã đeo túi sách nhỏ chạy ra rồi.
Cô bé suốt một ngày một đêm không được gặp mẹ, lúc này thấy cô thì vô cùng vui vẻ, chạy như bay nhào vào người cô
"Mẹ, con nhớ mẹ lắm lắm… "
Khuôn mặt nhỏ xíu còn cọ vào chân cô nữa. Lòng Dung Nhan chua xót, khom lưng ôm cô bé.
"Mẹ cũng nhớ con lắm."
Sao mà không nhớ cho được?
Con gái chính là sinh mạng của cô, là trái tim của cô, là mọi thứ của cô.
"Ba?"
Dung Nhan ôm cô bé một lúc rồi đứng dậy, đang định dắt cô bé đi thì cô bé bỗng nhiên gọi một tiếng, giọng nói xen lẫn kinh ngạc và mừng vui.
Vẻ mặt không thể tin nổi của cô bé, đã bộc lộ hết niềm vui cùng sự hoan nghênh khi thấy người làm cha như Mục Viễn Hàng, phải biết rằng, cô bé đã đi nhà trẻ hơn nửa năm nhưng ba chưa từng tới đón cô bé tan học...
Gần như hôm nào cũng là mẹ tới đón nhưng mà nếu như hôm nào dì cả của mẹ tới thăm, mẹ bị đau bụng thì sẽ là bà nội tới đón bé, có đôi khi ông nội cũng tới đón bé, có đôi khi cũng sẽ là cô của bé tới đón, nhưng trước nay ba chưa tới lần nào.
Thật ra, bé rất mong thi thoảng ba sẽ tới đón bé, nhìn thấy các bạn nhỏ khác được ba mình nắm tay dắt đi, bé rất là ngưỡng mộ.
Thiên Tuyết
Ở trong nhà trẻ, các bé hay hát bài bố ơi mình đi đâu thế Trong nhà của con có người ngầu lắm, ba đầu sáu tay đao thương bất nhập.
Cái câu ngầu lắm này bé đồng ý, ba của bé cũng ngầu lắm luôn, rất ít cười.
Ba đầu sáu tay đao thương bất nhập, câu này hình như cũng đúng, bởi vì mẹ nói ba giỏi lắm, rất biết kiếm tiền.
Nhưng mà câu "Bàn tay của ba hơi thô ráp, dắt tay con học đi ", bé cảm thấy câu này không đúng, bởi vì bé không nhớ ba có từng nắm tay bé không.
Bé cũng có hỏi mẹ, có thể để cho ba tới đón bé một lần không, nhưng mà lần nào mẹ cũng nói ba rất là bận, không có rảnh, có khi chủ nhật đi khu vui chơi, cũng là mẹ đi theo, bởi vì ba phải tăng ca, không có thời gian.
Cho nên thật ra trong lòng bé giận ba lắm, cho nên sáng nay bé mới cố ý mặc như vậy chọc giận ba, ai ngờ được ba lại không giận.
Hừ, không vui.
Chẳng qua, lúc này ba dùng cách khiến bé bất ngờ xuất hiện trước nhà trẻ, xuất hiện tại trước mặt bé, bé lại cảm thấy không giận ba cho lắm.
Bé nghĩ, có lẽ là trước kia ba bận quá, cho nên không có thời gian bầu bạn với bé, đón đưa bé.
Thế giới của trẻ con đơn giản hồn nhiên như thế, yên hận giận ghét trong thế giới của người lớn tạo thành sự bỏ qua đối với con trẻ, trong đầu của trẻ con, chỉ một câu quả thật bận quá thì bỏ qua ngay.
Dung Nhan nhìn thoáng qua vẻ vui mừng của con gái, sau đó quay đầu thì nhìn thấy Mục Viễn Hàng đang cất bước đi tới, cô cau mày lại thật chặt, kéo con gái tới bên người mình theo bản năng, rồi cảnh giác nhìn anh.
Cô cho rằng, lúc nãy cô nói tới mức như vậy, anh nên biết khó mà lui.
Ai có ngờ, anh không những không đi, ngược lại còn qua đây.
Đúng là vô liêm sỉ, chẳng lẽ anh muốn giành con với cô giữa đường hay sao?