Chủ tiệm cao gầy và rất đẹp trai, chỉ tiếc lại là người câm điếc, nghe nói khi còn bé bị bệnh nên mới thế.
Ông chủ có một cô con gái nhỏ hơn cô mấy tuổi. Cô và bạn học thường xuyên thấy cô ấy trong tiệm sửa xe, cô ấy rất xinh đẹp nhưng không thể nói chuyện, dây thanh quản của cô ấy bị thương trong một tai nạn giao thông. Sau lần đấy thì bị câm, mẹ của cô gái đó cũng mất trong lần tai nạn kia.
Không biết cô gái nhỏ đó bây giờ ra sao?
"Từ khi tốt nghiệp cấp ba, em đã khống đến trường đó nữa, chắc tiệm sửa xe vẫn còn đúng không?"
Lục Bách Thanh gật đầu "Vẫn còn, ông chủ là anh ruột của vợ anh."
Lạc Kỳ kinh nhạc đến mức nói không ra lời.
Thư ký Cứ không biết về quá khứ của chủ tiệm sửa xe, cũng không thể hỏi thẳng nên chỉ lẳng lặng nghe họ trò chuyện.
Lạc Kỳ mất mấy giây để tiêu hóa tin tức này "Anh làm giáo viên ở Trường Trung học số một để tiện chăm sóc họ sao?"
"Ừm. Sau khi cháu gái anh bị câm, nó sống khép mình và gặp một số vấn đề về tâm lý. Vợ anh chỉ có anh trai và cô cháu gái này là người thân, cháu gái là tâm bệnh của vợ anh, thế nên anh đến đó làm giáo viên và sau này thành chủ nhiệm lớp của con bé." Anh ấy chỉ nhóm học sinh đang nướng thịt "Bọn chúng học cùng lớp với cháu gái anh, là lớp học sinh đầu tiên mà anh chủ nhiệm."
Lạc Kỳ quan tâm hỏi "Thế giờ cô bé ra sao rồi?"
Lục Bách Thanh cười "Không còn là cô bé nữa, đã đi làm rồi."
"Cũng đúng." Lạc Kỳ thở dài "Em sắp tốt nghiệp cấp ba được mười năm rồi."
Lục Bách Thanh lấy điện thoại ra và nhấp mở mã QR "Em để lại cách liên lạc đi. Vợ của anh cũng làm việc ở Tô Thành, cháu gái và cháu rể cũng về đây nghỉ tết, đến lúc đó lại gặp nhaụ"
"Vâng, em vẫn còn nhớ dáng vẻ của cô bé ấy." Lạc Kỳ quét mã QR.
Lục Bách Thanh chờ Lạc Kỳ quét xong thì đưa điện thoại đến trước mặt thư ký Cứ "Nếu sau này có vấn đề gì về việc giáo dục con cái thì có thể hỏi tôi."
Thư ký Cứ kích động không thôi "Cảm ơn thầy Lục." Lục Bách Thanh là học sinh giỏi của Ivy League, cô ấy thả cánh gà nướng xuống, rồi tìm điện thoại trong túi.
Lục Bách Thanh liếc Tưởng Thịnh Hòa bên cạnh, ý là anh đã hoàn thành nhiệm vụ em đã giao rồi đấy.
Tưởng Thịnh Hòa chạm cốc với cốc bia của anh ấy, hai người ngầm hiểu rồi uống một hơi cạn nửa lon nước.
Lạc Kỳ và thư ký Cứ ăn rất ít, sau khi ăn xong thì thong thả uống nước chờ hai người họ. Ông chủ không nói gì, hai người cũng không tiện rời đi.
Tưởng Thịnh Hòa chắc chắn các cô không ăn nữa mới nói "Hai người đi dạo đi."
Lạc Kỳ và thư ký Cứ như được tha mạng, nói khách sáo thêm vài câu rồi nhanh chân rời đi.
Đi được một khoảng xa, hai người mới nắm tay đi dạo.
Không có họ, Tưởng Thịnh Hòa và Lục Bách Thanh trò chuyện thoải mái hơn.
Lục Bách Thanh hỏi người bên cạnh "Nói thật đi, em có từng hối hận không?"
"Hối hận gì?"
"Em làm nhiều như vậy mà Lạc Kỳ không hề biết gì hết."
"Cô ấy biết để làm gì? Đó là chuyện của em."
Tưởng Thịnh Hòa đứng dậy ngồi đối diện với anh ấy, không gian rộng hơn rất nhiềụ
Anh nói "Có một chuyện không nên xảy ra."
Lục Bách Thanh lại mở một lon bia, nhìn anh rồi nói "Chuyện gì?"
"Em không nên giới thiệu anh cho cô ấy khi cô ấy sắp kết hôn."
"Yên tâm đi, dù sau này Lạc Kỳ sống tốt hay không thì anh cũng sẽ không nói với em nửa lời." Lục Bách Thanh chạm cốc với anh "Chắc anh không cần đến bữa tiệc vào buổi tối một đâu nhỉ? Đêm nay đã làm quen và thêm cách liên lạc với Lạc Kỳ rồi."
Tưởng Thịnh Hòa im lặng một lúc "Đi chứ, làm quen nhiều chút."
Lời Lục Bách Thanh muốn nói, cuối cùng cũng bị nuốt xuống theo ngụm bia kia.