Trên bàn bên cạnh có ống hút do chủ quán đồ nướng cố ý chuẩn bị cho khách hàng uống nước ngọt đóng chai, Tưởng Thịnh Hòa nghiêng người, duỗi tay lấy mấy cái ống hút rồi thả lên bàn.
Bản thân anh không cần nên để các cô tự lấy.
Thư ký Cứ lấy một cái, uống nước trực tiếp từ trong lon dễ bị chảy ra ngoài, trước mặt người nhà, cô ấy thường ngẩng đầu lên rồi uống luôn chứ không chú ý quá nhiềụ Nhưng cô ấy không quá thân với thầy Lục, thêm nữa là có ông chủ đang ở đây, uống luôn bằng miệng thì không lịch sự cho lắm.
Lạc Kỳ cũng lấy một cái ống hút rồi thả vào lon nước.
Bàn gấp ở quán nước chỉ bằng một nửa bàn làm việc trong văn phòng của Tưởng Thịnh Hòa, bây giờ khoảng cách theo đường thẳng với ông chỉ nhiều nhất chỉ khoảng 50 đến 60 centimet, từ trước đến giờ cô chưa ngồi gần thế này bao giờ.
Cô cúi đầu uống nước, nhắc nhở mình không có việc thì đừng ngẩng đầu lên, ngẩng đầu lên lỡ đụng phải ánh mắt của ông chủ thì xấu hổ lắm.
Hai người ngồi bên cạnh trò chuyện rất ăn ý, đang nói đến chuyện con cái thích khối nào, cô không chen lời nên chỉ có thể ngậm ống hút giết thời gian.
Tất cả động tác nhỏ của cô đều được Tưởng Thịnh Hòa thu vào mắt.
Trong không khí ẩm ướt xen lẫn mũi nước hoa nhàn nhạt, thoang thoảng vây quanh.
Anh không nghiên cứu về nước hoa nên không biết Lạc Kỳ dùng nhãn hiệu nào.
"Thầy Lục, đợi thêm hai phút nhé, sắp chín rồi đây " Học sinh của Lục Bách Thanh gào to về phía này.
"Không vội."
Hai, ba phút đối với Lạc Kỳ bây giờ dài ngang hai, ba năm.
Mỗi một giây đều là cực hình.
Tưởng Thịnh Hòa cảm nhận được sự mất tự nhiên của cô, sáu năm trước cô căng thẳng co rụt người ngồi đối diện anh, bây giờ vẫn thế.
"Nhà ở gần đây sao?" Làm ông chủ, anh chủ động tìm chuyện để nói.
Lạc Kỳ hơi chững lại, nhận ra anh đang hỏi mình.
Cúi đầu trả lời thì không lịch sự nên cô nhả ống hút ra, ngẩng đầu nhìn Tưởng Thịnh Hòa "Vâng, cách đây cũng gần." Cô nói sơ qua về vị trí của nhà mình.
Lúc ánh mắt giao nhau, Tưởng Thịnh Hòa nhìn thấy sóng nước bên trong đôi mắt cô, dường như tất cả phồn hoa và náo nhiệt của chợ đêm đều phản chiếu trong mắt cô, tỏa sáng rực rỡ.
Giống như con người của cô vậy.
Anh vờ như vừa biết nhà cô ở chỗ nào, cố gắng để cuộc trò chuyện thoải mái hơn "Tôi đã từng đến đó, đều là những ngôi nhà cũ xinh đẹp ở Tô Thành."
Lạc Kỳ đang nghĩ phải trả lời thế nào.
Cô vắt óc suy nghĩ mãi chưa xong thì Tưởng Thịnh Hòa lại hỏi "Sống trên mặt nước có cảm giác gì?"
"Sống quen rồi thì không có cảm giác gì đặc biệt cả."
Lạc Kỳ cười cười, cô nói "Độ ẩm cao."
Một hỏi một đáp, bầu không khí mới bắt đầu trở nên hài hòa, học sinh của Lục Bách Thanh bưng một đĩa cánh gà nướng lên "Mọi người ăn trước đi, để bọn em nướng tiếp."
Cuộc trò chuyện của Tưởng Thịnh Hòa và Lạc Kỳ bị cắt ngang, sau đó cũng không tiếp tục nữa.
Lục Bách Thanh nhớ đến lời dặn của Tưởng Thịnh Hòa, bảo anh ấy làm quen với Lạc Kỳ để sau dễ chăm sóc cô hơn.
"Nhà của trợ lý Lạc cách nhà vợ anh không xa." Anh ấy nói "Nhà vợ của anh ở trong ngõ phía đông cổng Trường Trung học số một."
Lạc Kỳ biết rất rõ khu đó "Anh học cấp ba ở Trường Trung học số một, cũng thường đến hẻm nhỏ đó ăn cơm tối."
Rõ ràng cô mới gặp Lục Bách Thanh lần đầu nhưng lúc trò chuyện lại không có chút cảm giác xa lạ nào, không giống cô với Tưởng Thịnh Hòa, hai người đã quen biết nhiều năm mà nói một câu cũng phải lo trước lo saụ
Lục Bách Thanh hỏi "Trong ngõ đó có một tiệm sửa xe, em có còn nhớ không?"
"Đương nhiên là nhớ rồi, trường chúng em không ai không biết tiệm sửa xe đó. Khi đó xe đạp của bạn học nào trong lớp chứng em bị hỏng cũng đem đến đó sửa cả."