⬅ Trước Tiếp ➡
"Đưa hai hộp cơm đấy cho tôi."
Người đàn ông vừa nói vừa đặt tay lên tay Nam Uyển Uyển, mang theo một tia khiêu khích, lòng bàn tay thô ráp nóng bỏng vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng của Nam Uyển Uyển.
“Anh!” Lòng nóng như lửa đốt, Nam Uyển Uyển vội vàng thu tay lại, sau chuyện tối qua, những hành vi thế này đã khiến cô cảm thấy không thích hợp: "Tôi, tôi phải đi về, anh mau đưa hộp cơm cho tôi.”
Vườn cây ăn trái rất rộng, hai người lang thang giữa những cây táo dài vô tận khiến Nam Uyển Uyển mơ hồ, không nhớ đường về.
"Haha, cho cô."
Đã bị lộ thì không cần giả vờ nữa, người đàn ông vươn tay đưa hộp cơm ra nhưng trong mắt lại tràn đầy du͙© vọиɠ, nhìn chằm chằm vẻ mặt hoảng hốt của Nam Uyển Uyển, khi cô cầm hộp cơm lên, anh ta cố ý cầm lấy cổ tay của cô.
Ngay khi bàn tay to khỏe kia tóm lấy cổ tay của Nam Uyển Uyển, anh ta liền đẩy rồi ấn cô lên thân cây rậm rạp.
Làn da mỏng manh bị thân cây xù xì làm tổn thương, Nam Uyển Uyển kêu lên một tiếng, nước mắt long lanh trông vô cùng đáng thương.
Triệu Phúc, người đang đè lấy cô bỗng cười hai tiếng, sau đó nâng chiếc cằm nhỏ đang giãy dụa của Nam Uyển Uyển lên: "Em có biết tôi là ai không? Tôi tên Triệu Phúc, là hàng xóm của em, tối qua tôi đã nghe thấy, kêu đến tao như vậy hẳn là Triệu Quý thao em rất sướng đúng không?"
Làm sao anh ta biết? Cơ thể cứng đờ và ánh mắt lảng tránh chứng minh những gì người đàn ông nói là sự thật, cả thể xác lẫn tinh thần của Nam Uyển Uyển đều bị câu nói này làm mất phản ứng.
Lúc này, Triệu Phúc thừa thắng truy sát: "Uyển Uyển, nếu như mọi người trong thôn biết được cha chồng cô dâu có gian tình..."
Bàn tay to thô ráp của người đàn ông xuyên qua lớp áo rồi cầm lấy bầu ngực mềm mại của Nam Uyển Uyển, sau đó tùy ý xoa nắn.
Nếu mọi người phát hiện ra, Triêu Văn sau này sao có thể ngẩng đầu lên? Lời còn lại không cần nói, Nam Uyển Uyển cũng đã hiểu, thân thể căng thẳng của cô trở nên mềm nhũn, khi nước mắt rơi xuống, tiếng rêи ɾỉ cũng tràn ra khỏi miệng.
"A...ưʍ..."
Bàn tay to nhào nặn bầu ngực chính xác tìm đến núʍ ѵú đang cứng lên kia rồi vê vê, kɧoáı ©ảʍ tê dại khiến Nam Uyển Uyển run lên, tiểu huyệt vừa mới được làm sạch vào buổi sáng lại một lần nữa ướt đẫm dâʍ ŧᏂủy̠.
"Tao hóa, tôi đã sớm biết em chính là một tao hóa, tối hôm qua lớn tiếng như vậy, suýt chút nữa làm tiểu huyệt của con gái của tôi bị thao sưng lên."
"A, a... anh, anh sao có thể như vậy...đừng ở chỗ này...đừng ở bên ngoài..."
Lớp áo mỏng trên người cô bị xé toạc khiến Nam Uyển Uyển không kịp suy nghĩ ý nghĩa trong lời nói của anh ta mà luống cuống ôm lấy bộ ngực lộ ra ngoài của mình rồi cảnh giác nhìn xung quanh.
Mặc dù bị cây táo che đi nhưng vẫn có cảm giác bị lộ ra khiến cô run lên, tiểu huyệt bên dưới bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến trào dâʍ ŧᏂủy̠.
Phản ứng của Nam Uyển Uyển không thể trốn khỏi ánh mắt của Triệu Phúc, tay anh ta mạnh mẽ luốn vào dưới váy, khẽ xoa nắn tiểu huyệt hơi sưng lên vài lần qua chiếc qυầи ɭóŧ ren mỏng.
Xúc cảm trơn trượt kia không cần phải nói cũng biết là gì, Triệu Phúc hừ một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ dâʍ tà: "Thành thật để ca ca thao một lần, tôi sẽ thành thật câm miệng, cái gì cũng không nói."
"Có thật không?"
Lời nói của Triệu Phúc làm cho hoa huyệt của Nam Uyển Uyển tê dại, lúc dâʍ huyệt co rút, dâʍ ŧᏂủy̠ lại chảy xuống, cô bỏ qua những thay đổi trên cơ thể mình, nghĩ sự thỏa hiệp của mình là tình yêu dành cho Triệu Văn.
Có thật hay không thì không còn quan trọng nữa, Triệu Phúc xé toạc áσ ɭóŧ ren trắng tinh, núʍ ѵú tròn trịa tối qua bị chơi sưng đỏ nhưng vẫn còn phấn nộn hiện ra, khẽ khàng rung lên trước mắt anh ta.
"Thật con mẹ nó nộn."
⬅ Trước Tiếp ➡