⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu huyệt nộn bức của thiếu nữ khiến Triệu Quý thao hết lần này đến lần khác không ngừng nghỉ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ nhỏ giọt khắp sàn, rồi lại chảy xuống giường, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra đã loãng rất nhiều, lúc này hắn mới cảm thấy đủ, cuối cùng để côn ŧᏂịŧ dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ và tϊиɧ ɖϊ©h͙ đến trước mặt thiếu nữ đã bị thao đến ngất xỉu, bắn vào trong thêm lần nữa mới qua một đêm.
Khi Nam Uyển Uyển tỉnh dậy vào ngày hôm sau, mùi dâʍ ŧᏂủy̠ và tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong phòng vẫn chưa tan hết, tiểu huyệt của cô hơi sưng lên, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đã khô dính lại bên trên vô cùng nhớp nháp.
Cả người có chút đau nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều lắm, Nam Uyển Uyển từ trên giường ngồi dậy, lén lút đi từ căn phòng có chút đơn sơ ra ngoài, lúc này mới phát hiện còn mỗi cô và Sở Văn Tú ở nhà.
Đối mặt với Sở Văn Tú, Nam Uyển Uyển vô cùng khó chịu, cô lúng túng chào hỏi, cố gắng trốn tránh như không có chuyện gì xảy ra nhưng người phụ nữ mặc váy màu đỏ đã gọi cô lại.
"Uyển Uyển, mau đến đây..." Sở Văn Tú hôm nay có tâm trạng rất tốt, đặc biệt là khi con trai của bà ở trên giường nói rằng anh chỉ thích thao mình bà, còn đối với Nam Uyển Uyển, anh chỉ thích nhìn cô bị người khác thao thì thái độ của bà đối với Nam Uyển Uyển đã tốt hơn hắn.
Bỏ đi, dù sao cũng phải có con dâu, yếu đuối như này ở chung cũng rất tốt.
"Vâng ạ." Nam Uyển Uyển vội vàng đặt đồ trong tay xuống rồi đi theo Sở Văn Tú, nhưng trong lòng cô đang nghĩ, bà ấy có biết tối hôm qua Triệu Quý đã thao cô không?
Hẳn là biết đúng không? Nhưng bà ấy không quan tâm sao?
"Con đang nghĩ gì vậy?"
Sở Văn Tú không kiên nhẫn trừng mắt, nhưng vẫn mê người như trước, khóe mắt lông mày, cái nhấc tay cũng vô tình lộ ra vẻ quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.
"Mau cầm lấy, đây là cơm trưa của cha con bọn họ, con đi đưa cho bọn họ đi, hiện tại bọn họ đang ở trên ruộng."
Sở Văn Tú đặt hai hộp cơm lớn vào tay Nam Uyển Uyển, Sở Văn Tú đưa cho cô ba đôi đũa: "Con cũng không ăn nhiều lắm, cùng ăn với bọn họ luôn là được."
"Vâng ạ, nhưng mà con, con không biết đường." Nam Uyển Uyển ngoan ngoãn nói.
"Ra cửa rẽ trái, sau đó đến đầu làng gặp người thì cứ hỏi là biết, làng này chỉ có bằng đấy người thôi, ai mà không biết chứ?"
Nói xong, Sở Văn Tú ngáp một cái rồi lắc mông trở về phòng.
Cầm hai hộp cơm, Nam Uyển Uyển cảm thấy hơi nặng nhưng đây là chuyện bình thường cô phải làm sau khi kết hôn, vì Triệu Văn, cô phải làm quen càng sớm càng tốt. Sau khi ra khỏi cửa, rẽ trái, còn chưa đi được vài bước thì phía sau cô lại có thêm mấy người đàn ông tiến vào nơi cô vừa rời đi.
Ngôi làng không quá lớn, cho dù Nam Uyển Uyển đi bộ chậm rãi thì cũng chỉ mất chưa đến 10 phút đã đến đầu làng.
Nhìn những rừng cây ăn quả lớn hoa cả mắt, cô đứng yên vài phút, lúc đang muốn tìm ai đó hỏi thì một người đàn ông rất cao và khỏe mạnh bước ra khỏi vườn cây ăn quả trước mặt.
Anh ta trông khoảng ngoài ba mươi, dáng người ngăm đen, rắn rỏi và vẻ ngoài thô kệch, đứng trước Nam Uyển Uyển nhỏ nhắn và có làn da trắng, trông hơi giống Người đẹp và Quái vật.
"Này, là con dâu nhỏ của Triệu Văn sao? Đến đưa cơm cho cha con bọn họ sao?"
"À vâng."
Sự nhiệt tình không thể giải thích được khiến Nam Uyển Uyển có chút choáng ngợp, cô bối rối trả lời, sau đó thấy người đàn ông ở đối diện vẫy tay gọi cô: "Vậy thì lại đây, bọn họ vừa vặn ở trong vườn của tôi."
"Được."
Nam Uyển Uyển không mảy may nghi ngờ khi người đàn ông có vẻ rất đơn giản và lương thiện nói như vậy, cô vội vàng đi theo anh ta vào.
⬅ Trước Tiếp ➡