⬅ Trước Tiếp ➡

“Dì ạ, dạo này cháu bận nhiều việc, mà không phải giờ cháu đã đến rồi sao? Hôm Su Su bị bệnh, cháu có việc gấp, nên mới bảo đồng sự đến giúp. Dì Dì sẽ không trách cháu chứ?” Kim Jaeioong lập tức nắm lại cánh tay mẹ Kim, làm nũng nói.
“Xem cháu nói kìa Cháu giống như con của chú dì ấy So với Junsu nó, chú còn thích cháu hơn Bà này, sao lạ vậy Phải kêu Jaeioong ngồi xuống chứ, đừng có kéo cháu nó nói chuyện thế.” Ba Kim đeo tạp dề, từ phòng bếp ngó ra.
“Đúng, đúng Ông xem tôi này, thấy Jaeioong là nói năng lộn xộn hết lên Ha ha, ngồi đi.” Mẹ Kim vừa mới kéo Kim Jaeioong đến sô pha. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu liền từ trên phòng ngủ lầu hai ‘bay’ xuống. Nói là ‘bay’ tuyệt đối không khoa trương chút nào Nếu tế bào vận động mà chia cho tế bào thông minh một chút cũng sẽ không dẫn đến tình trạng bây giờ, đứa nhỏ thật khổ.
“Anh Jae Jae Su Su nhớ anh ”
Kim Jaeioong vừa mới ngồi vào chỗ của mình, đã bị một thứ bay vào người, cậu bạn nhỏ Kim Junsu dùng tư thế đầy ái muội ngồi trong lòng anh Jae Jae của mình. Có thể hình dung là kiểu cưỡi ngựa trong tiểu thuyết. Nhưng có vẻ hai người đều đã quen với cách thức chào hỏi này rồi.
“A Nặng quá Để cho anh xem ai thế này? Nhóc Su béo, em lại béo lên rồi, mập mập, ôm thật thoải mái ” Nói xong, Kim Jaeioong còn véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Kim Junsụ
“Hứ Em mập, anh Jae Jae cũng thích phải không?” Cậu nhóc đã học được cách tự tán thưởng mình rồi.
“Đúng vậy Mập thế này, anh mới thích Ưm Mông của Su cũng toàn là thịt, xem ra dì đã nuôi Su Su tốt lắm.” Nói xong, Kim Jaeioong lại nhéo mông Kim Junsu một cái.
“Hì hì… A… Hôm đó, Su Su bệnh sắp chết rồi mà anh Jae Jae không đến thăm.” Cậu bạn nhỏ bĩu môi, đầy oán giận.
“Ai nói? Hôm đó anh nghe chú gọi điện bảo Su Su của anh sinh bệnh, tim anh thiếu một xen ti mét là đụng đến yết hầu rồi. Nhưng lúc đó anh có ca phẫu thuật quan trọng nên không đi được, mới phải kêu Park Yuchun tới. Su Su Em đừng trách anh nha.” Đầu tiên Kim Jaeioong cố gắng giải thích, sau tỏ ra đầy tội nghiệp lấy lòng cậu bé.
“Không có Không trách anh đâu Em… Bởi vì… Em…” Kim Junsu nghĩ Kim Jaeioong buồn, liền cố gắng nói cậu không có trách y.
“Được rồi. Anh biết Su Su không trách anh mà, Su Su của anh là người rất hiểu chuyện, đúng không?”
Thấy Kim Junsu lại khẩn trương giải thích mà dẫn đến ‘chứng nói lắp’, Kim Jaeioong cũng không muốn làm khó cậu nữa, liền nói cho qua việc. Cậu nhóc lập tức gật đầu như đập tỏi, Kim Jaeioong sợ nhóc con gật đến gãy cổ, liền nhanh chóng giữ mặt Kim Junsu lại.
“Kim Junsu Con mau rời khỏi người anh Jaeioong đi Mẹ nhịn con nửa ngày rồi đó Ban ngày Jaeioong phải làm việc mệt mỏi như vậy, con còn ngồi suốt trên người nó không chịu xuống.” Mẹ Kim lên tiếng, ai không dám nghe? Tiếp tục giả điên cũng phải chết.
Cậu bạn nhỏ bĩu môi, không cam lòng từ trên người Kim Jaeioong bước xuống, đặt mông sang bên cạnh, miệng còn lẩm bẩm “Chỉ biết mắng con… Đâu phải con không biết đâu…”
“Kim Junsu, con đang oán giận à?”
“Đâu có Mẹ vạn tuế, vạn vạn tuế ”


⬅ Trước Tiếp ➡